Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên)

Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi.

Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy câu thơ này của thi sĩ họ :
“… Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì…”

(Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển – Du Tử Lê)

Nhưng đó không phải là  điều ngẩu nhiên, vì giữa thời người lũ lượt bỏ đi rất đông và mình cũng chẳng còn sự chọn lựa nào hơn ngoài một chuyến ra khơi. Trong niềm tuyệt vọng, một chút le lói cũng đủ để người ta lao về phía trước, dù chỉ là phía của khoảng không căng mắt nhìn cuối biển là chân mây.

Bấy giờ quê hương còn ở, mà lòng đã chớm se sắt chờ cuộc chia ly; đời chưa im tiếng thở,  mà sớm mơ ngày thân xác vẫn trông thấy hướng trôi về, bởi:
“vùi đất lạ thịt xương e khó rã..”
(Khi Tôi Chết Hãy Đem Tôi Ra Biển – Du Tử Lê)

Bãi Chim, California, 2011

 

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Độc thoại

Thẻ:, , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: