Blog tôi, vì duyên cớ là…

Tiếng của người đào sâu tầng mộ địa
chôn sống ta giữa vũng máu giận hờn
Uyên Nguyên

 

Thoạt đầu, lần khân, lúng túng với đề nghị, khuyến khích của  Thiện Giao, là mở blog trên trang  Người Việt online.

Thật sự thì rất e dè, nếu không muốn nói là “sợ”. Nhưng vì một duyên cớ mang tính quyết định vào phút chót, mà Uyên Nguyên’s Blogs đã hình thành. Duyên cớ chẳng là, mình không thể sống xa không có “bạn đọc”, nếu một ngày đã chọn  “viết” là lẽ sống.

Vậy,  blog là nghệ thuật của viết, mà viết là nghệ thuật của sự diễn đạt tư duy trừu tượng, và rồi diễn đạt lại là nghệ thuật để trải lòng ra với tha nhân, mà Tha Nhân là một Người Thầy vĩ đại nhất!

Dặn lòng như thế, nên Uyên Nguyên’s Blog là một “sân chơi” , nhưng tất nhiên cuộc chơi nào nếu chỉ “chơi một mình” thì tẻ nhạt quá! Blog là thế giới riêng thu nhỏ dành cho mình và cho một số bạn đọc hâm mộ, hâm mộ trong ý nghĩa của sự đồng tình lẫn phản khán. Đơn giản là, tất cả mọi sự việc đều có những nguyên nhân xa, gần; những mặt trái, phải tùy theo góc đứng nghệ thuật. “Sân chơi” theo nghĩa đó, là nơi để chúng ta tìm thấy điểm tương ứng, tương ứng ngay cả trong lúc có sự xung đột.

Vậy thì, Blog là một “sân chơi riêng” theo cách nghĩ của nhiều người, nhưng rõ ràng, sân chơi này được thiết lập trong một không gian văn hóa nghiêm túc, không phải vì blog được biểu diễn trên trang Người Việt online thôi, mà tôi còn muốn nói đến không gian của cộng đồng độc giả bốn phương vô hình trung mỗi khi ghé lại, dành thời gian lướt qua từng ý nghĩa sau mỗi con chữ của người viết, ngoài sự tán thưởng nếu có, còn góp ý và chỉ bày…, để cuối cùng, rõ rằng ở trường hợp này, văn hóa “Blog” hay “Viết” và cả “Ðọc” là một. Cho nên, tuy là điểm khởi đầu, nhưng mỗi cá nhân người viết trong một sớm một chiều không thể tự mình tạo ra được, mà còn trông cậy vào chỗ lượng tình của “bạn đọc” mỗi bận ghé qua, lay động, đánh thức…, rồi tiệm tiến.

E dè, đắn đo luôn là sự khởi đầu ở mỗi lần viết thêm một bài mới cho Blog, tôi học được điều này một cách thật thấm thía, nơi người Anh mà cũng là  bậc Thầy đã khuất: Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu. Và thỉnh thoảng, anh Phạm Quốc Bảo vẫn ân cần, vỗ vai nhắc nhở lúc mình lơ đễnh.

Mỗi con chữ cũng có linh hồn! là âm bản của kiếp người biển dâu. Một cái tát không thấm đau và sẽ dịu nhanh, nhưng một lời nói nặng, có khi sẽ đắng lòng nhau suốt đời!

Một ngày nếu lỡ, tôi đánh mất linh hồn con chữ, thì xin bạn đọc nhắc nhở, bởi tôi rất sợ đánh mất chính mình, hơn nữa sẽ đánh mất “bạn đọc.”

Cuối cùng, cám ơn Thiện Giao, đã thúc giục, tạo điều kiện để người viết đến gần hơn với “bạn đọc” qua Uyên Nguyên’s Blog hay của những đồng sự khác trong tòa soạn, và cảm ơn tất cả những ai vừa ghé lại Blog tôi.

08/11/2011

 

Ảnh Feature: Góc tôi còn những bồi hồi nhớ nhung! (Di ảnh Anh Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu trên kệ sách. – Ảnh: Uyên Nguyên)

 

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Tổng Quát

Thẻ:, , ,

1 reply

  1. knock…knock
    em ghé thăm nhà anh ….

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: