Buồn quanh một chỗ bạn nằm

1.
Tiết trời tháng Năm tân toan như muốn đổi mùa, cái nắng trưa gay gắt đổ xuống lồng phố Bolsa hậm hực. Tôi sắp xếp mấy công việc của văn phòng xong đâu đó rồi ra về thật sớm, cốt ghé ngang thăm chỗ bạn nằm. Năm nay cũng vừa đúng 5 năm. Thằng Nghi, cậu con trai độc nhất của gia đình cô chú Vượng, thuở đi học hiền thư sinh, vậy mà sau bữa tiệc vui ở nhà bạn, lúc về, chiếc xe của nó đổ ào xuống trũng bên lề freeway. Từ đó nó im lặng mãi. Kết quả của các cơ quan thẩm định cho biết, nó chết vì trong người mang chất rượu.

Nghi qua Mỹ sau tôi chừng 2 năm, cũng vượt biên, ở trại. Bố mẹ Nghi tuy chỉ có một mình nó là con duy nhất, lại là trai nên thương quý vô cùng. Nhưng bức bách từ quá khứ của một gia đình “Ngụy”, ông bà đành gởi con đi, bởi ngày ấy biết tương lai của con sẽ về đâu, nếu cứ ở lại.

Lúc bà hay tin con mình tử nạn, ở nhà ngã vật xuống, đầu va vào thành tam cấp, chấn thương vùng não đến không còn biết gì. Những ngày sau đó, không ai biết trong lòng bà nghĩ ngợi ra sao, có đau đớn nỗi mất con? Nhưng chỉ thấy bà cười và nói nhảm, những câu chuyện bâng quơ không có đầu, đuôi. Thỉnh thoảng nhắc đến tên nó:“Nghi đâu con!?”

Chú Vượng từ đó cũng buồn gầy xác. Mấy bận tôi về thăm, căn nhà ba tầng ở xóm xưa Bà Hạt vắng im ỉm. Chú gặp tôi mừng tủi, nắm tay dẫn ngay lên gác thượng rồi chỉ cho nơi dành riêng  để thờ cúng cho Nghi, bàn thờ lúc nào cũng thơm lừng mùi trầm hương và tươi hoa quả. Song, chú ngồi kể cho tôi nghe những câu chuyện về tuổi ấu thơ của nó, rồi lan man sang nỗi niềm mất mác vô bờ của vợ chồng chú từ dạo nó bỏ đi, không về.

Cô không nhận ra tôi nữa, hờ hững như chẳng biết ai vừa đến nhà, ngồi thừ ở chiếc ghế võng treo giữa gian nhà khách, trên tay phe phẩy chiếc quạt cũ rích. Tội nghiệp! Chú Vượng thi thoảng tỏ chút ngại ngùng đỡ chuyện, mỗi lần tôi hỏi thăm tình trạng của cô, một cách qua loa, ngọng nghịu, chú nói: “Bả điên, vậy mà tốt!!!”  

Tôi không thấy cô có phản ứng gì từ câu nói của chú, chỉ thấy nhiều lúc cô nhìn dáo dác, bất chợt hỏi: “Thằng Nghi về hả ông ?”

3.
Buổi trưa ngồi trên đỉnh đồi Nghĩa Trang Vườn Hồng, nắng yên bình khoanh lại một vùng mát rượi dưới tàng cây cạnh mộ Nghi, trên tay tôi cầm giữ phong thư ngày nó gởi lại, nhắn trao giùm cô bạn Linh Lan thuở học trò, khi có dịp được trở về quê nhà. Linh Lan bây giờ không còn ở ngôi nhà xưa đó nữa, theo chồng biền biệt xứ Hàn. Trong thư Nghi có đoạn viết:“… nghe tin Lan gã chồng sang Hàn Quốc, Nghi buồn quá!

Ừ, mình cũng buồn lắm Nghi ạ, một bà mẹ điên, một cha già khắc khoải, một em gái gả chồng xứ lạ… Phải chăng quê hương mình của những ngày sau chiến tranh, sẽ mãi là như vậy!? ….

4.
Người ta nói Nghi chết vì rượu. Nhưng  tôi hiểu, Nghi chết vì buồn!

Rose Hills – 5 tháng 5,
Giỗ Tân Nghi*

Ảnh: Uyên Nguyên

Advertisements


Chuyên mục:Thân hữu, Độc thoại

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: