Có khốn nạn không chứ!?

Cho thằng bạn nối khố,
Nguyễn Thanh Tâm

 

Chán chê!
 
1.
Ngày mai nó đi xa, bỏ Cali này đến lập nghiệp ở một nơi khác, có nghĩa Cali đã không còn là miền đất lành để nó ở lại nên, nó nôn nóng bỏ đi từ lâu, thấy rõ!
 
Hôm đưa vợ chồng nó ra xe sau buổi tiệc chia tay ở nhà Huy, lúc Hương loay hoay sắp đặt chỗ ngồi cho các cháu, hai đứa tôi tranh thủ “liều một đám – làm một điếu”. Bình thường thì mình không hút thuốc, nhưng hôm nay bỗng thèm hút với bạn một điếu cho vui, như thể để níu kéo thời gian chậm hơn một chút, cho dù vẫn biết cuộc vui nào cũng phải tàn, như điếu thuốc cầm trên tay cháy ngấm chậm rãi, và ngắn ngủi.
 
2.
Thoắt mã đã hai năm nó rời Cali, thỉnh thoảng  trở lại vào những dịp lễ lớn, hoặc khi có việc cần bên nhà vợ. Những lúc gặp nó, vẫn phong cách ngày cũ, chậm chạp, ít nói, nhưng tình cảm bày tỏ chan chứa hơn. Một lần trong quán nhậu, cạn ly tiễn nó ngày mai trở lại chốn lập nghiệp, nó choàng vai tôi khề khà:
“Tao chán quay trở lại Cali này quá!”.
 
Tôi đâm lạ, bởi bao nhiêu người đều mê cái miền khí hậu ôn hòa này, sao nó lại nói thế. Nên gặng hỏi:
“tại sao?”
 
Nó nói:
“Mỗi lần về đây, muốn gặp lại chung đám bạn cũ, tao phải đi gỏ cửa riêng từng thằng. Tụi mày ở đây, chẳng có thằng nào chịu ngồi với thằng nào…!”
 
Nó ở xa, còn chán cái cảnh này, thế thì nghĩ lại mình ngụp lặn mãi nơi đây, có khốn nạn không chứ?! 
 
California, 2007 
 
 
Tương vong
 (Viết, nhân ngày Tâm về thăm Cali)
 
Nó trở về thăm Cali, lần này, ngồi cạnh nhau, vẫn lập lại những câu ta thán, hệt cái năm đầu nó bỏ xa xứ này đi lập nghiệp ở một tiểu bang khác. Tôi đoán trước được điều nó nói, như tâm trạng của kẻ vừa trở lại xóm làng, ngồi trong xơ xác tình bằng hữu!
 
Chuyện thương/ghét, phải/quấy; thật/hư…, như một vòng tròn xoay tít. Trong cơn bão đời, làm sao tránh khỏi tương vong!
 
Cũng đành, cơn bão đã đi qua, mà người ở lại vẫn còn mê mãi, tàn phá nhau! 
 
California, 2010
 
 
Ngày ôm nấm đất, xanh mầm nhớ thương
 
Khi nỗi buồn đến cùng lúc, hóa ra vui! Thời gian chẳng bao giờ đợi mãi, luân phiên đến từ thuở ban đầu gieo hạt, nỗi buồn tuôn theo xanh mầm.
 
Ô hô, trắng tay thế mà hay! phủi tay hư ảo, chờ vào thinh không!!!
 
Khi hoạn nạn đến cùng một chỗ, vậy mà vui! Thấy ngay giữa thế gian này, bạn bè dăm đứa rầy rà! Ngày ôm nấm đất xanh mầm nhớ thương!
 
California, 2011
 
* Feature photo: Nguyễn Thanh Tâm, thằng bạn thuở ‘chia nhau từng điếu thuốc’ (by Uyên Nguyên)
Advertisements


Chuyên mục:Thân hữu, Độc thoại

Thẻ:, , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: