Bỗng hôm nay nhớ, ngày tuyết trắng nở

 

 

1.
Làm sao em hiểu nỗi buồn tôi
đem tim thật thà, thương người tha thiết!
và em có nghe trong tiếng nhịp
nỗi gì thổn thức buổi chia xa?

làm sao thấu hiểu đêm bây giờ
kề bên chăn gối lặng như tờ
đưa tay vuốt lại vùng ấm cúng
chợt lạnh tràn theo, buốt sóng lưng.

2.
Chiếc áo em treo ở đầu giường
còn giữ hương thơm lừng bốn hướng
căn phòng nhỏ chừng vài ba thước
mà dài đăng đẳng nỗi nhớ thương.

làm sao em hiểu cho hết được
vô biên nỗi nhớ đã trùng dương
bao đợt triều lên cơn thịnh nộ
rát ruột gan ta hạt muối cay!

Làm sao em hiểu, làm sao!?
nỗi nhớ giữa lòng như núi đá
trĩu nặng đè ta nằm rượi rã
đêm của em ở trời xa quá!

3.
Em rất hiểu, và biết làm ngơ
trở về thuở tuyết chôn chân người
lạnh ở đâu mà nghe đau lồng ngực
bỗng hôm nay nhớ ngày Tuyết trắng nở…

 



Chuyên mục:Nghệ thuật, Văn Chương

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: