Chiều thoảng hương một loài hoa đẹp!

Nhớ chị Hạnh,
người bán bông dạo đầu tiên ở phố Việt, Bolsa.

 

Những năm cuối đời, chị không bưng thúng đi bán bông dạo như trước nữa. Sau những trận bệnh thập tử nhất sinh, chị không còn đủ sức, cộng thêm nỗi buồn dây dứt, reo rắt mãi, từ ngày anh bỏ chị một mình.

Bây giờ ở phố Bolsa, tại những nhà hàng sang trọng hay tiệm quán ăn uống bình dân, có trên dưới bốn năm người theo nghiệp của chị. Từ tờ mờ sáng, lái xe hằng giờ đến vựa tìm mua các loại bông tươi với giá sỉ, rồi mang về cắc củm tỉa tót, trang hoàng tươm tất thành những bó hoa xinh xắn, chờ tối lại, đem bán cho thực khách. Có lúc được đắc hàng khi gặp buổi tiệc đông, nhưng cũng có lúc thiu thỉu ra về nếu lỡ mùa quán ế ẩm. Ở thời kinh tế xuống, bán bông dạo cũng không thu nhập được nhiều.

Tôi nhớ có lần chị Dung, em của chị kể lại: “Hồi chị Hạnh bày cho chị nghề này, chị tưởng làm cho vui một thời gian thôi, ai dè sau đó thích quá. Mình thấy cái nghề này vui, mà kiếm ra tiền, không phiền hà đến con cái phải lo”

Rồi chị nói thêm: “Lúc đầu mấy đứa con không đứa nào thích mẹ làm cái nghề nhiều người chê ‘bạc’, hay ‘thấp hèn’ như vậy, nhưng sau thấy chị vui, chị thích, tụi nó cũng ok! Nghề nào cũng tốt, mình có trộm cướp ai đâu” Nói xong, chị cười.  Và,  nếu có dịp ngồi hàng giờ để nghe chị Dung kể chuyện, được nhìn thấy chị tủn mủn tỉa tót mấy ngón lá, búp bông, tạo ra những bó bông đẹp, gọn, thì mới hiểu hết và thương những người bán bông dạo trong khu phố Bolsa này.

“Chị bán ở đây nhiều năm, riết rồi quen hết, nhất là mấy đứa nhỏ bày đặt ga-lăng mua bông tặng bạn gái, có bữa thiếu tiền, chị cho thiếu luôn, mà nhiều lúc cho luôn nữa.” – Kể tới đoạn đó, chị lại cười hể hả.

Chị Dung, người xem chị Hạnh như chị ruột, đã truyền nghề cho mình.
Ảnh lưu niệm trong một dịp cùng phóng viên Ngọc Lan đi làm bài phóng sự
‘về nghề bán bông dạo ở Little Saigon’ (Ảnh: Nguyên Việt) 

Rồi ra, đám trẻ sàng sàng tuổi mình, mấy mươi năm qua nếu thường quanh quẩn ở con phố này và lui tới mấy cái hàng quán tiệc tùng quen thuộc, thì đã coi chị Hạnh chị Dung thành thân quen từ hồi nào.

Chiều nay có ai kể, “chị Hạnh bán bông, về Việt Nam, bệnh rồi mất ở đó!”

Tự dưng mình thấy đau! Nhớ chị, những năm sau này, dáng buồn rệu rã lúc ngồi một mình! Khi đó, sao tôi chẳng nghĩ ra, mua một bó bông để tặng lại cho Chị, người đã làm đẹp cuộc sống này bằng những bó bông xinh xắn, từ hai bàn tay khéo!

Thôi đành! Tiếc nuối! Tiễn chị ra đi, bình an chị Hạnh nhé!

7, 2012

 

 

 

 



Chuyên mục:Tổng Quát

Thẻ:, , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: