Lời gọi Mẹ của những đứa con xa…

1.
Không phải đơn thuần, mình đến đây, để hát.

Ðến, trước hết, những tấm lòng Việt Nam tìm về với nhau, nhìn nhận lại thân phận mình, là những đứa con có chung một dòng máu của Mẹ, lưu vong!

Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây!
Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây…
(Nguyễn Ánh 9)


Chỉ nghe chừng đó thôi, mình tin, tim người thắt lại, lệ chực chảy ròng và máu, rân ran châu thân – vì, máu Mẹ đang chảy!

2.
Tại sao, trong dòng thời gian trôi miên miết, lịch sử băng ngang mảnh đất cong hình chữ S, đã có những thế hệ con Mẹ – thất tán!

Người đi lên rừng sâu, người bước qua biên cương, người vượt trên sóng cả và, người chìm sâu trong bóng đêm lịch sử mịt mùng oan khiên.

3.

Mai này, khi tiếng hát đã vang lên, có tả hết được nỗi đau của những đứa con Mẹ Việt Nam  ‘lưu vong – thất tán,’ có kịp kéo lui những ngàn năm sử lịch kiêu hùng và, mở ra những đường sáng, đi tới!

Hôm nay cất tiếng gọi Mẹ: ‘Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây!’ tự mình thấy lòng thẹn, bởi bây giờ hỏi, sông núi ta đâu?


Mình tin, đêm ‘TRẢ TA SÔNG NÚI’ là lời khẳng định của những tấm lòng con Mẹ, Việt Nam!

Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây!


Tháng 11, 2012
UYÊN NGUYÊN

 

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Tác giả, tác phẩm, Tổng Quát

Thẻ:

1 reply

  1. Chúc buổi sinh hoạt đầy ý nghĩa này thành công mỹ mãn.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: