Nơi Bờ Cõi Khởi Ðầu của bụi…

Ðể cám ơn chị Hằng Hà vừa nhắc nhớ một Người Thơ,
Nhà Văn Mai Thảo 

Hôm qua chị Hằng Hà, nhắn vào blog, nhắc lại ngày Sinh Niệm Mai Thảo, là khuôn mặt văn chương Việt Nam. Ông đã đến cuộc đời này, vác trên vai một gia tài Văn, rồi để lại hết, mà đi, tháng Giêng, 1998.

Tháng Giêng Cỏ Non, tháng Giêng Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Ðền dựng lên sừng sững bên dòng nước ngược rực rỡ nỗi nhớ. Bản chúc thư trên ngọn đỉnh trời. Mưa núi làm thành những con sông tràn về trên những Lối Ði Dưới Lá.

Ngọn Hải Ðăng Mù và những Chuyến Tàu Trên Sông Hồng Sau Khi Bão Tới, lạc đường vào đêm. Ðêm tháng Giêng mùi cỏ non nức thơm từ ruột đất, nơi Bờ Cõi Khởi Ðầu của bụi.

22 tháng 12, 2012
UYÊN NGUYÊN

 

* Những chữ nghiêng là tựa đề của một số tác phẩm của nhà văn Mai Thảo
** Feature images: Mai Thảo, tranh sơn dầu của họa sĩ Ðinh Cường 

Nhà văn Mai Thảo (Hình: Internet)

 

Thay cho lời vào tập: bờ cõi khởi đầu

Sau những phố xá chập chùng tới những ngã ba nghìn phương. Sau những ngã ba viễn phương tới những tàng cây lục lục. Sau những tàng cây trùng trùng tới những cánh rừng điệp điệp. Sau những cánh rừng hát suốt tới những sa mạc cát thức. Sau những sa mạc cát bay tới những con đường dặm hồng. Sau những dặm biếc dặm hồng tới những bờ bãi mù sương. Sau những bãi bờ trăng soi tới chín cửa biển thần phù. Sau chín cửa biển thần phù tới năm đại dương sóng đập. Sau năm đại dương vô bờ tới đường chân trời vô tận.

Sau đường chân trời là không.

Cõi không. Không còn gì nữa hết.

Lên từ tầm cao đoá hoa kia đội những mũ ngọc sương mỗi sớm mai mỗi nở ở chân tường. Lên tới những hình cây lìa mặt đất cây lên mỗi vòng gỗ chồng dần từng tuổi gỗ. Lên tới những đầu cành đã gió múa và tầm của gió ở tầm của nắng. Tới những mái nhà đựng hết lá mùa rụng. Tới những cột thu lôi thu hết lửa của trời. Tới những triền núi, đá chất ngất dựng thành từ cổ đại, ngọn hy mã lạp sơn con chim bằng trang tử bay suốt nam hoa kinh không tới đậu được một lần nào. Và cao hơn đỉnh hy mã, những trần mây khinh thanh. Và trên những thượng tầng xanh là những vũ trụ sao, nơi hằng hà những hành tinh và những định tinh trên mái tên hoả tên kim xuống tới người phải bằng đường đi của trăm triệu năm ánh sáng.

Trên nữa là không.

Cõi không. Không còn gì nữa hết.

Từ chiều mở cửa một luống cầy người nông phu của ruộng đồng và của tư duy mỗi mùa đẩy tới, nơi hạt thóc huỷ thể cho huỷ thể trở thành nhánh lúa, thực phẩm đã đời đời nuôi dưỡng nhân gian. Xuống tới sâu hơn một mạch nước chảy ngầm, những mạch nước tiền thân của những đời suối núi. Sâu hơn nữa tới những lòng giếng thẳm, chiều sâu hun hút nơi ruột đất còn nhân thêm với chiều sâu chót vót của vòm trời nơi đáy giếng in hình bóng hạc vàng và những dải mây thôi hiệu qua qua. Xuống tới nữa, tới những đáy sông, những dương tử nghìn trùng, những hồng hà thăm thẳm. Xuống tới nữa những rốn biển mịt mùng. Xuống tới nữa những cửa quỷ tầng cuối âm ty, những hang ma tầng đầu địa ngục.

Dưới nữa là không.

Cõi không. Không còn gì nữa.

Cõi không là thơ. Không còn gì nữa hết là thơ. Nơi không còn gì nữa hết là khởi đầu thơ. Một xoá bỏ tận cùng. Từ xoá bỏ chính nó. Tôi xoá bỏ xong tôi. Không còn gì nữa hết. Tôi thơ.

MAI THẢO

Advertisements


Chuyên mục:Tưởng niệm, Văn Chương, Độc thoại

Thẻ:,

5 replies

  1. Thật là đúng quá. Lên cao xuống thấp tiến về phía trước hay lùi lại phía sau cũng đều có một sự tiếp nối không ngừng. Chỉ có thơ là vĩnh cữu.
    “Em ơi, có điều gì vĩnh cữu được thì đó là tình yêu (thơ) của chúng ta.” Từ Công Phụng.

    Số lượt thích

  2. Cám ơn Uyên Nguyên. Trong bài thơ Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền, Mai Thảo có nhắc đến sông Hằng

    Ta thấy tên ta những bảng đường
    Đời ta, sử chép cả ngàn chương
    Sao không, hạt cát sông Hằng ấy
    Còn chứa trong lòng cả đại dương

    Số lượt thích

  3. Nhìn tấm hình bác Mai Thảo ngồi trên ghế đá, chắc bác đang chờ xe bus? Hình như bác không có lái xe thì phải?

    Nhớ lại hồi giữa thập niên 80, thỉnh thoảng N. thấy bác đi bộ lên xuống trên con đường Bolsa, giữa Bushard và Magnolia. Bác cao người chắc cũng phải gần 6 feet. Hình như có một thời gian văn phòng của tạp chí Văn do Bác làm chủ nhiệm có văn phòng nằm cũng một dãy với tiệm bánh Song Long và chợ Mỹ Hoa thời đó, ngay góc 2 con đường Bolsa và Bushard. Just a few old memories 🙂

    Cám ơn Chủ nhà và Happy Holidays everyone!

    Số lượt thích

    • Nothingness là một độc giả, một người bạn và một người thầy của Blog, vì chia sẻ thêm nhiều chi tiết liên quan, thật thú vị cho những bài viết. Cuối năm 2012 và đầu năm 2013, xin chúc Nothingness vạn sự như ý!

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: