Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

 

Viết cho Nam Trân, Hannah,
Thái Hoàng, James và anh Lại Tôn Dũng…

1.
Một thời, chúng ta chỉ còn nghe quanh đây dậy vang tiếng hô hoán đả đảo. Không gian im bặt tiếng thơ nhạc. Có chăng, những dòng nhạc tình ướt mướt, thu rút vào trong những không gian lặng, tối, hay chói lòa sân khấu đèn màu và những vũ điệu nóng bỏng, nhưng không đủ sức phừng lên ngọn lửa Tuổi Trẻ, với đầy đủ ý nghĩa “về nguồn,” “lên đường,” “dấn thân” cho một Việt Nam tươi sáng.

Một thời, chúng ta chờ đợi, tim thắt, nhìn quanh những phong trào “Việt ca,” “Hát Cộng Ðồng” v.v…, như tâm nguyện của những thế hệ Du Ca đi trước, lặng lẽ hát ru, ru mãi giấc mộng chưa thành.

2.
Lẻ loi, đâu đó ở thành phố này, tôi biết có những người bạn trẻ đang tiếp tục sáng tác, và hát. Trên dòng nhạc đó, có còn chuyên chở thao thức cho một cuộc lên đường, dấn thân vào xã hội, trọn vẹn với tâm thức về nguồn.

Tôi vẫn chờ tiếng hát của các bạn cất lên, trăm người hát theo, ngàn người hát tiếp và triệu người hát mãi… Như hôm nay còn “Vang Vang Tình Việt Nam”, đây “Bạch Ðằng Giang,” một “Ðêm Mê Linh” trống dồn và tiếng “Hò Yêu Nước”… Một hôm nào chúng ta sẽ “Cất Cao Lời Hát,” mà nghe máu xương tiền nhân dồn về từ cõi Văn Lang xưa, rồi tự hỏi:

Những cánh rừng lụi tàn màu xanh. Suối cạn khô suối không ngọn ngành. Quê hương đó đẹp xưa nay còn đâu. Người tàn phá tình quê hương bạc màu… Nhưng ta đã làm chi cho bạn bè, cho mọi người, cho nụ cười và cho đất nước thảnh thơi? (Ngô Mạnh Thu, Tự Hỏi)

14 tháng Ba, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

 



Chuyên mục:Thân hữu, Xã hội

Thẻ:,

3 replies

  1. Mấy hôm nay, theo dõi những diễn biến xung quanh kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp Việt Nam, dẫn đến sự kiện Nguyễn Đức Kiên, rồi Lời Tuyên Bố Công Dân Tự Do, lòng tôi thật háo hức. Tôi có cảm giác rằng sắp tới rồi ngày người Việt “từ Nam Quan, Cà Mau, từ non cao rừng sâu, gặp nhau do non nước xây cầu”, vượt qua sự sợ hãi, nắm tay nhau xuống đường đòi lại quyền làm người, quyền tự do căn bản, quyền được yêu nước và giữ nước. Và rồi, trên quê hương sẽ lại vang lên lời ca “Tìm Về Công Trường” của những người con Việt đi “đắp bồi cho mẹ cha”:

    Đường về công trường là đường vào quê hương …

    Này những miếng đất như bấp bênh dưới cơn mưa tràn
    Hoặc đã nứt vỡ và khô cứng đến tê bàn chân
    Là những miếng đất đã bao năm chan hòa nước mắt
    Là quê hương tôi, là quê hương tôi

    Này những khốn khó ta có nhau lúc vui hay buồn
    Mồ hôi rơi tuôn tựa như nước tưới lên mầm ươm
    Tình như cây non đã vươn lên trong niềm yêu mến
    Là quê hương tôi, là quê hương tôi
     
    Tình thân anh em ta đắp nên biết bao công trường
    Vì ta thương nhau là thương hết đám dân khổ đau
    Tìm đâu yên vui trên quê tôi dẫu chiều, mai, tối
    Là quê hương tôi, là quê hương tôi.

    Số lượt thích

  2. M&M cùng Uyên Ng,

    Những ngày quê hương Việt Nam khói lửa ngập tràn, lúc đó tôi được đọc bài thơ ngắn trong những sách báo thời VNCH , nhớ đến bây giờ, nhưng không nhớ tên tác giả.

    Ai cũng biết dân mình phiêu bạt
    Ta muốn em mang hoài bảo trong lòng ( hoài bảo ? dấu hỏi hay dấu ngã )
    Ta muốn em cùng dân tộc long đong
    Đừng yên ngủ suốt đời bên sách vở.

    Số lượt thích

    • Dạ, xin cám ơn anh/chị HH đã viết lại một bài thơ hay. Bài thơ làm M&M nhớ lại những bài học vỡ lòng về tình quê hương, nghĩa đồng bào của thời niên thiếu cắp cặp đến trường.

      Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: