VIFF: Con đường thẳng, nhưng trơn!

Biết thì đã biết lâu, song tự trách chính mình hời hợt!

Nhân vì hôm qua có buổi thu hình tại studio nhật báo Người Việt với hai bạn trẻ đại diện cho ban tổ chức Ðại Hội Ðiện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (kỳ 6)The Vietnamese International Film Festival – viết tắt là VIFF, nên qua chương trình phỏng vấn hai bạn của Ngọc Lan phụ trách, tôi bắt đầu thấy mình cần tìm hiểu kỹ hơn về sinh hoạt này, bởi ấn tượng đầu tiên là niềm phấn kích, pha lẫn sự lúng túng của các bạn trẻ, khi dùng cả hai ngôn ngữ Anh và Việt để trình bày thật xuyên suốt sinh hoạt của mình trước ống kính truyền hình cho một số đông khán giả đủ mọi thành phần trong xã hội, quả là điều không dễ dàng. Một cuốn phim dàn dựng lên, đem trình chiếu và hy vọng sẽ được đón nhận nồng nhiệt, tất nhiên càng không giản dị chút nào cả. Hơn nữa nó rất tốn kém!

Tôi cảm thấy quý mến những anh chị đã chọn cho mình con đường khó đầy thử thách, để đi. Song, kinh nghiệm của 6 lần tổ chức vừa qua, rõ ràng các bạn đã bước những bước đi thật vững chãi.

Sự thiếu vắng nhân vật (gốc) Việt đa dạng, câu chuyện nhìn từ lăng kính của người (gốc) Việt trên màn ảnh rộng, quả là một trong những động lực thôi thúc Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) đề xướng dự án Ðại Hội Ðiện Ảnh Việt Nam Quốc Tế. Sau hai tác phẩm điện ảnh của đạo diễn gốc Việt hải ngoại gây được tiếng vang rất lớn trên màn bạc quốc tế: phim Cyclo của đạo diễn Trần Anh Hùng (giải Sư Từ Vàng tại Venice Film Festival, 1995) và phim Ba Mùa (There Seasons) của đạo diễn Tony Bùi (đoạt ba giải của Sundance Film Festival – giải của ban giám khảo, giải khán giả bình chọn, và giải Cinematography, 1999). Tuy nhiên, số lượng tác phẩm điện ảnh của những nhà làm phim gốc Việt được phát hành rộng rãi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Lãnh vực điện ảnh đòi hỏi nhiều điều kiện mà một cộng đồng non trẻ chưa đáp ứng ngay được. Tài chánh, khả năng chuyên môn của nhiều ngành nghề trong một đoàn làm phim là những thử thách không dễ vượt qua. Thêm vào đó, sự thờ ơ của khán giả Việt đối với phim của các đạo diễn gốc Việt cũng là một trong những nguyên nhân làm trì trệ khả năng tiến trong các nhà làm phim gốc Việt, tạo thành một vòng tròn không lối thoát. Sự lấn át của phim bộ Hong Kong (và bây giờ có thêm phim bộ Hàn Quốc), là những điều không may cho phim Việt Nam. Trong khi đó, “guồng máy” Hoollywood vẫn tiếp tục sản xuất đều đặn những hình ảnh “stereotype” người Á Châu nói chung. Từ đó, việc xây dựng một diễn đàn cho những người làm phim trao đổi với khán giả, với đồng nghiệp, tạo sự chú ý của cộng đồng đến với những người làm phim, tạo một môi trường thuận lợi cho những người làm phim, là một điều cần thiết, mà một tổ chức văn hóa cần chú ý – Lê Ðình Y SaGiám đốc – sáng lập Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế

Về điểm này, tôi xin được nói thêm, không phải chỉ riêng những tổ chức văn hóa cần chú ý thôi, mà thiết nghĩ giờ đây mỗi một người Việt chúng ta cũng cần chú ý. Trong lúc thực tế sinh hoạt sáng tác âm nhạc, văn chương học thuật, giữa người viết, người đọc và nghe bị án ngữ một phần do hạn chế ngôn ngữ của các thế hệ Việt nam sinh trưởng tại hải ngoại, thì nghệ thuật tạo hình và nhất là lãnh vực phim ảnh kịch trường, có thể nêu bật một cách cụ thể khung cảnh sinh hoạt văn hóa, lịch sử, xã hội con người của mọi thời, nên phim ảnh chính là cây cầu nối giữa các thế hệ người Việt nhanh, và dễ nhất. Ðó là nói theo quy tắc một đường thẳng từ thị giác dẫn đến cảm xúc ngay lập tức. Song, để thiết lập con đường thẳng từ điểm đầu đến cuối trong tiến trình thực hiện một bộ phim gây ấn tượng và cảm xúc sâu xa bằng hình ảnh, quả là không dễ dàng chút nào. Có khi các nhà đạo diễn và ê kíp của họ đã bị té, và té nhiều lần.

Giờ đây, xem một cuốn phim của các bạn trẻ Việt Nam thực hiện, tôi ví như là việc đi qua một cây cầu, chỉ thấy mình đang được nâng lên cao, hay vừa vượt qua một đoạn đường đến tận nơi mình mơ ước. Song, có mấy khi nghe tiếng răn rắc buồn vui khe khẽ của mỗi nhịp, vài, giữa bao kinh động của tiếng lời khen chê sau giờ giản tuồng, đường ai nấy đi!

VIFF vì vậy, ra đời và góp mặt trong sinh hoạt văn hóa nghệ thuật cộng đồng, với niềm hy vọng:

Có sự chú tâm về sinh hoạt điện ảnh sẽ lâu dài và bền bỉ, tạo thành một thói quen thưởng thức và yểm trợ cho những người làm phim gốc Việt. Muốn có thêm nhiều tác phẩm điện ảnh, chúng ta phải cung cấp môi trường nuôi dưỡng những tài năng qua các sinh hoạt như đại hội điện ảnh, nói chuyện về phim, tổ chức những buổi ra mắt, chiếu phim đặc biệt trong cộng đồng, v.v. Từng bước một, ViFF hy vọng những câu chuyện, những khuôn mặt, tiếng nói, nét văn hóa đặc thù của chúng ta sẽ được xuất hiện thường xuyên hơn trên màn ảnh rộng, qua nhiều đề tài và vai diễn đa dang – Lê Ðình Y SaGiám đốc – sáng lập Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế.

Qua 6 kỳ tổ chức, lần đầu là vào năm 2003, VIFF đã biến niềm hy vọng của chính mình thành sự thật, và là niềm vui cho cộng đồng. Tôi tin, với 69 thước phim ngắn và dài lần này đang được giới thiệu suốt Mùa Film Việt 2013, là một chứng minh cụ thể.

6 lần đại hội của VIFF, quả là một đoạn đường thẳng của thước phim dày công phu, thẳng mà thật trơn!

23 tháng Ba, 2013
UYÊN NGUYÊN 

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật

Thẻ:

2 replies

  1. Love this piece UN ơi, cảm ơn UN ! T. sẽ đi coi trong 2 weekends của ViFF ! Yippyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy ! Đúng là cộng đồng mình quá hời hợt trong việc bảo tồn văn hóa Việt trên xứ người. Film VN chiếu ở rạp public, rất ít người đi coi, dù ở 1 thành phố khá đông người Việt :((( Chính những ng` không phải là người Việt lại đi coi … mới đau chứ ! Chỉ việc đi coi thôi … lại đau !

    Số lượt thích

  2. Cám ơn T.T lúc nào cũng ủng hộ anh em:-)

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: