Lục Bát Thiên Cơ

Đọc lục bát Hoài Khanh

Em đẹp như một vần thơ Lục Bát dậy má hồng con gái tuổi 16 tròn trăng em xõa tóc hong khô bên bờ suối cạn. Màu trăng đêm nay tạc vào đá núi lời yêu thương của rừng. Em về tự hỏi dung nhan, ngàn sau ta úp mặt, chẳng màn thiên cơ…

Ngày 9 tháng Tư, 2013
UYÊN NGUYÊN

 

Nhập định
thơ Hoài Khanh 

Về đây trầm túy mặn nồng
Phiên du từng chuyến thôi lòng lắng nghe
Về đây bụi khói tàu xe
Chân đi hồn lạc tiếng ve hạ tàn
Về đây nghìn cõi âm vang
Đêm sâu rừng ruộng vui tan cuộc nào
Về đây ngắm cõi gầy hao
Vuốt ve ôi tóc cũng sâu suối ngàn
Về đây tự hỏi dung nhan
Cõi kia cành lạnh đi tàn hoang vu
Ôi nghìn năm trắng sương mù
Một người úp mặt trả thù thiên cơ
Bạc liêu 13-3-63
(trích từ tập thơ Lục Bát)

 

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Tác giả, tác phẩm, Văn Chương, Độc thoại

Thẻ:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: