Uyên Nguyên: Có thật mình thôi, hết… lênh đênh!

Box_of_Water_resized.jpg

… còn thấy trong màu biển xanh
của tranh Ann Phong

1.
Con tàu xoay hướng nào, cũng đi vào sóng. Từ cao, những vật dụng trên tàu nằm chênh vênh, chực rơi vào vùng xanh của biển. Xanh xao những gương mặt người tái nhợt.

Con tàu lầm lì, trong khung vẽ giới hạn không thấy hết vùng mênh mông, nhưng khiến người xem ngột ngạt, muốn bứt phá, vùng thoát ra ngoài.

Con tàu âm thầm đi vào sóng, sóng kêu gầm, nhưng không át nổi tiếng khóc lạc loài của những sinh linh chìm nổi trên màu biển xanh, là âm bản của trời dọi xuống. Có tiếng ai đó cầu nguyện, nếu chết thì xin được dỗ yên một giấc lành. Những con cá vẩy đuôi vờn lội quanh thân tàu, hàm răng trắng phếu như hàng chông đâm thẳng vào những tròng mắt thất kinh.

Con tàu lầm lủi đâm vào sóng, sóng vỡ ra, nghe thành tiếng lâm râm nguyện cầu, một lúc rồi cũng chìm hẳn trong cơn ngất lịm.

download.jpg

2.
Ngày mai nắng lên, con tàu cập nơi bến lạ, xa ngái quê nhà. Có thật mình thôi, hết… lênh đênh!

Tháng Tư, 2013
UYÊN NGUYÊN

20150704-ann_phong.jpg

 

 

Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Nhân vật, Sự kiện, Độc thoại

Thẻ:, ,

2 replies

  1. Kelvin Trần đọc CHIA TAY THÁNG TƯ của chị chưa ?
    …Ngày mai nắng lên…Mảnh vỡ nào trôi dạt
    Đời không còn bình yên…Từ thuở dưới chân trần …là cát .

    Số lượt thích

  2. Cám ơn anh Uyên Nguyên.

    Đọc bài viết xong, chợt nhớ đến bài hát “Xác Em Nay Ở Phương Nào”
    Thơ: Ngọc Khôi, Nhạc: Trần Chí Phúc

    In Memoriam of April 1975 – April 2013.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: