37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!

Nhớ những bậc Thầy

1.
Những ngày ở Sàigòn, toan tính vượt biên. Buổi đi mang theo tập lưu bút, giữa trăm trang ghi lại chút tình xưa với thầy cô giáo, bạn học, nét chữ thầy như tạc sâu lên tâm khảm học trò:

‘Ra đi là để trở về nghe em…’ (Nguyễn Thùy)

Một hôm học trò hiểu được, đau đáu từng bước chân suốt lộ trình viễn phương.

‘Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn
ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về’
(Tuệ Sỹ)

Hơn 20 năm học trò biệt xứ, ngoái nhìn đất Mẹ xa xăm, tuổi trẻ Việt Nam vẫn dắt díu nhau đi bằng nhiều cách gọi mới, trong đó người ta nói ‘du học’ nước ngoài như một niềm vinh dự(!?), mà ước vọng thầm kín có khi, chỉ mong thoát ra khỏi những trại tập trung cải tạo tư tưởng(!)

Hơn hai mươi năm ngoái nhìn đất Mẹ xót đau, tuổi trẻ Việt Nam vẫn dọn đường cho một lộ trình lưu vong, để vinh dự được người đời xưng tụng là ‘du học sinh’ xứ lạ, và ngày về thành những ông bà Việt Kiều!

2.
Hơn hai mươi năm vẫn nhớ dáng thầy mỏi mệt, đôi mắt thâm quần huơ tay như thể đuổi học trò: ‘thôi, đi đi con!’ Sâu trong đôi mắt ấy, long lanh hạt lệ.

3.
Gần một phần tư thế kỷ dưới mái trường XHCN, thầy chẳng nói thêm. Những bậc Thầy thương yêu đất Việt, sẽ dạy cho học trò những gì, ngoài mấy chữ: ‘Ra đi là để trở về nghe em.’ Mà đó cũng chỉ là mơ ước thôi chăng!?

‘Bao giờ tất cả tâm hồn
hướng về đất Tổ thì con Mẹ về’
(Ðăng Diệp)

Little Saigon, 20.11.2012
UYÊN NGUYÊN

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Độc thoại, Độc thoại

Thẻ:, ,

4 replies

  1. Xin gửi đến anh Uyên Nguyên lời cảm ơn chân thành cho những bức hình đẹp và ý nghĩa cùng những đoản văn như bài thơ, gợi nhiều suy nghĩ cho độc giả. Mến chúc anh một ngày Lễ Tạ Ơn đầm ấm quanh gia đình và bè bạn.

    Số lượt thích

  2. Nhân ngày Lễ Thankgiving, cũng xin gởi M&M và gia đình lời chúc tốt lành nhất. Xin cám ơn M&M luôn đến thăm thư quán Uyên Nguyên thường xuyên:-)

    Số lượt thích

  3. Tình cờ thấy cái tựa cảm động: “37 năm, Thầy chẳng nói thêm được gì!” tôi ghé vào đọc Blog. Thích 2 câu thơ của thầy Tuệ Sỹ, người tôi kính trọng: ‘Ngược xuôi nhớ nửa cung đàn. Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về’. Có lẽ thầy của bạn muốn nói rất nhiều, còn nhiều điều tâm huyết để dạy lớp trẻ, nhưng làm sao nói được, khi bức vách ngăn cấm còn đó. Cám ơn bạn, bài viết ngắn mà sâu lắng.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: