Phương nào ký ức, dấu quan san…

“Vũ trụ thiền hành tiết điều hơi thở
vũ trụ mỉm cười tiến lên thong thả
vũ trụ vận hành êm ả thảnh thơi
chuyện gì rồi cũng bỏ qua thôi

(Võ Phiến)

Cứ mỗi buổi sáng, hình như đã thành thói quen, anhNgô Văn Quy gọi tôi rất sớm và lúc nào cũng với giọng “dzỗi”:

Thấy chưa, lúc nào cũng dzậy không à…

Câu nói bỏ lửng, tùy mỗi hoàn cảnh khác nhau, ta hiểu sao cũng được…

Anh Ngô Văn Quy vẫn đùa cợt như thế, với bạn bè và anh em trong mọi tình huống có khi, rất – nghiệt – ngã!

Và với cuộc đời giằng sốc, anh Ngô Văn Quy đủ từng trải để không còn biết giận ai lâu bao giờ. Ngược lại, đời vẫn giận anh nhiều khi…

Biết thế, bất đắc dĩ, mà hình như cũng đã thành phản ứng tự nhiên, tôi thường trả lời mỗi lần nhấc máy nghe giọng anh đầu kia:

Anh cứ dzậy hoài, bây giờ muốn dzì đây…

Câu nói cũng để lửng, tùy tấm lòng bầu bạn, để hiểu nhau…

Dzậy đi!

Anh kết thúc cuộc gọi, lại cũng là câu nói buông lửng…

Kiếp người cũng chỉ là chuỗi thời gian đành đoạn để lửng, những hoài bão ước mơ là những chấm phá lửng lơ giữa muôn trùng truân chuyên. Cái hiện tại, là điểm hẹn hò trên lối cũ xưa, quen…

Buông lửng một câu!
chiều tịch liêu điềm nhiên bóng nhạn
phương nào ký ức dấu quan san…

Uyên Nguyên, 2009

 

 

 

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Thân hữu, Độc thoại, Độc thoại

Thẻ:, , , ,

1 reply

  1. CHÀO NHÀ THƠ NGÔ VĂN QUY,
    NHÀ THƠ NGÔ VĂN QUY VẪN NGANG TÀNG NHƯ THƯỞ NÀO Ở DĨ AN – LAI KÊ – QỦAN LỢI PHƯỚC THÀNH .

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: