Uyên Nguyên – Ngẩn ngơ đời Biển!

 Sự thỏa mãn và lạc quan là bạn đồng hành của độc tàiNGUYỄN HƯNG QUỐC

 

Khởi hành từ nhật báo Người Việt, thay phiên nhau lái suốt mấy ngày và mấy đêm trường, cuối cùng ba anh em cũng đến tận cùng vịnh Louisiana (The Southernmost Point). Chuyến làm phóng sự lần đó đã để lại nhiều kỷ niệm, mà cho đến nay mỗi khi nhớ lại, mình vẫn ngẩn ngơ buồn, man mác.

Ngày 20 tháng Tư, 2010, giàn khoan bán tiềm thủy Deepwater Horizon thuộc hãng BP nổ lớn và chìm ngoài khơi cách 64 km phía tây nam bờ biển Louisiana. Gây tai nạn tử vong và khiến nhiều người bị thương. Sự cố này còn gây ra việc tràn dầu trong một khu vực rộng lớn thuộc vịnh Mexico, ảnh hưởng nặng nề đến đời sống hoang dã và cả cho ngành ngư nghiệp.

LostFile_JPG_180657388The Southern Mostpoint ở Louisiana (Ảnh: Uyên Nguyên)

Vì nghĩ đây là sự cố môi trường lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ, đặc biệt ở vùng thiên tai vẫn còn bao hệ lụy từ trận bão Katrina, đã liên quan ảnh hưởng vào đời sống của hàng ngàn đồng hương Việt Nam hiện đang sinh sống bằng nghề đi biển ở đây, mà anh em phóng viên đã lên đường buổi ấy, mong đến tận nơi, tìm gặp cho bằng được và ghi nhận tỏ tường nỗi âu lo của bà con gặp nạn, cùng kịp chia sẻ với độc giả bốn phương hằng quan tâm.

Lúc đến nơi rồi, nhân khi nghe Thiện Giao phỏng vấn sự cố tràn dầu và tầm ảnh hưởng tác động lên đời sống của ngư dân đồng hương Việt Nam hiện ở đó, thì hầu hết mình thấy bà con đều có chung nỗi cơ cực, mà thái độ cuối cùng vẫn rất vô tư.

Ừ, thì biết vậy, họ (BP) sẽ đền. Nhưng khi nào đền, đền bao nhiêu thì còn phải đợi lâu lắm. Mà đã quen rồi, vì đây đâu phải lần đầu. Ðời biển mà, bão hay những chuyện tai ương như vậy, là thường!

LostFile_JPG_184146348Bến tàu, hầu hết của ngư dân Việt Nam sinh sống tại Louisiana (Ảnh: Uyên Nguyên)

Bất giác, sự hăm hở phút đầu nhạt biến đi, mình trộm nghĩ đời biển bấy giờ đã đồng nghĩa của đời bão giông. Người có biết trước, nhưng bão vẫn thường trực ào ạt phũ giập lên đời sống, thì thành quen thuộc. Người chỉ việc ngưng hết mọi việc làm, neo đậu tàu lại và tìm chỗ lánh thân… Rồi bão cũng qua!

Nơi vùng đất tai ương luôn rình rập, khi đã quen sống đời bão, đã quên mất ý chí đấu tranh chống chọi. Người chỉ nghĩ đến việc lánh tạm, chờ cho bão qua, âu cũng là cái cách để có thể sinh tồn?! Bởi sống đời bão lâu, người phải tự an ủi: ‘Ông Trời có đức hiếu sinh!’ Ðã sinh thì nuôi lớn!

Rõ là, trước sau người vẫn được đền lại mấy mùa tôm cá thất thu!

LostFile_JPG_180892716Ký giả Ðinh Quang Anh Thái và Phạm Phú Thiện Giao, trong chuyến phóng sự
về sự cố tràn dầu của hãng BP tại Louisiana (Ảnh: Uyên Nguyên)

2.
Một buổi khác, ba anh em mon men ra đầu cầu, nơi neo đậu thuyền bè đánh cá của ngư dân Việt. Trưa nắng hanh, loay hoay tìm mà không gặp một ai ở đó, phải một lúc sau mới có cậu thiếu niên từ dưới biển trồi lên, người còn ướt sủng. Mình nhớ mãi đôi mắt và gương mặt của cậu, khi Thiện Giao bắt chuyện hỏi.

Ngẩn ngơ!

Cậu không quan tâm nhiều về chuyện sớm mai có còn trở lại Biển, và có vẻ hài lòng với những vụ mùa cá tôm thất thu nay đã được mấy chủ thầu hứa quy thành tiền và đền bù lại. Cậu không nghĩ ra, có một ngày, người ta đổi lấy mất Biển!

Advertisements


Chuyên mục:Nhân vật, Sự kiện, Thân hữu, Xã hội, Xã hội

Thẻ:, , , , ,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: