Uyên Nguyên – Dòng thơ, nhạc Nguyễn Đình Toàn: Câu Kinh Sử Cho Tuổi Trẻ Việt Nam

NGUYEN DINH TOAN 12Nhạc sĩ Nguyễn Ðình Toàn (Ảnh: Uyên Nguyên)


Một góc nhìn riêng vào
thế giới thơ nhạc
của tác giả Nguyễn Đình Toàn.
 

1.

Đêm nghe lại nhiều lần những ca khúc của tác giả Nguyễn Đình Toàn, như bị thôi miên, cuốn hút theo, và thèm nghe thêm nhiều lượt nữa, cõi nhạc Ông réo rắt, thăm thẳm, buồn hiu!

Có phải vì đêm nay, đêm tái hiện trong cơn mê sảng thời đại, những ‘oan hồn điên cuồng còn chảy tuôn máu chưa hề quên, khăn tang nào che ngang đầu, những kiếp người một đời giông bão…,’ và có thật một nỗi buồn gan thắt nữa, trùm lấp vào ‘đêm thao thức trông trời, xa vắng tin người âm u tiếng đời vui…  Sao rơi rớt lưng trời hay nước mắt đưa người…!’

Đêm nay, ngồi chong màn hình máy vi tính để kịp thấy những hình ảnh từ quê nhà, chảy dài theo nỗi buồn hôi hổi, lồng ngực rân ran nóng vì máu đã chảy dồn hết lên tim, ngộp thở!

Người đi giữa Hà Nội, trên đôi chân bé bỏng xuân thì, chợt biết tuổi trẻ vừa đánh mất quê hương, ngay chính trên quê hương mình. Rồi người ra đi tìm vết tích sông núi, giữa hai hàng phố xá đã dựng thành những tòa cao ốc rét căm mùa lạnh, hun hút ngã đường dẫn đi tìm tình người, của thời vô cảm!

DSC03472dTrịnh Kim Tiến (con ông Trịnh Xuân Tùng) (bên phải),
Nguyễn Thị Thanh Tuyền (vợ Nguyễn Công Nhựt)(giữa),
và mẹ nạn nhân Nguyễn Công Nhựt trên đường đến trước trụ sở Tòa án Hà Nội
đòi công lý cho người thân.
(Hình: Trinh Kim Kim’s Facebook)

2.

Hầu hết những ca khúc Nguyễn Đình Toàn tôi yêu thích, là những bài tiết tấu không hối hả, nhịp phách từ tốn khoan thai như bãi sương lân là đà trên mặt sông, huyền ảo đóm lửa ngọn đèn treo leo lét, chong đêm. Có tiếng khua mái dầm đẩy nước mở đường con xuồng lướt tới và bầy ễnh ương rộn rã hai bờ lau lách. Nhạc Ông có bóng quê hương hiền lành, người dân cũng hiền hậu, nhưng sống giữa tai ương! Gần nửa thế kỷ, tuổi trẻ, tình yêu, và tình đồng loại, trong dòng nhạc của nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, nghe ‘đã thành thiên tai’

Nhạc Nguyễn Đình Toàn, gần nửa thế kỷ và thế hệ tôi hôm nay, người nghe có chung một nỗi lòng để mường tượng trong thế giới nhạc của Ông lấp loáng những cuộc tình vỡ, nhưng đầy thơ mộng, từ cuộc tang thương triền miên trên quê hương, người trước rồi sau những trận đổi thay, vẫn đổ mồ hôi, đổ máu tươi để mong ở lại, để cố bám lấy đất nước mình,’ 

‘Ba mươi năm cuộc tương tàn chưa đủ?
Người giết người, không kịp mở mắt trông
Ba mươi năm mạng người như rác cỏ
Dây hòa bình, còn thắt cổ người tin…’
(Tôi Cố Bám Lấy Đất Nước Tôi)

Phận người như loài Chim Đắng Đót bỏ xa rừng, trên đường bay câu kêu khan, lạc lõng lạnh buốt đêm trường tiếng đập cánh trổ nhánh hơi đèn nhang. Nhạc Nguyễn Đình Toàn hầu hết là những tấu khúc của nỗi buồn lay lắt nhiều hơn niềm vui hiếm hoi thoáng, chừng mực nghe thấy, dù không đến nỗi khiến lòng người rượi rã, nhưng âm ỉ ngấm, đau. Trong thế giới nhạc Ông, những câu thơ đem trải tình thành tấu khúc của gần nửa thế kỷ thời gian đã còng trên đôi cánh chim bay, vọng hải đài câu tang thương của bóng quê nhà, xa ngái:

‘Mai tôi đi, tôi đi vào sương đen
Sương rất độc tẩm vào người nỗi chết*
Quê hương ta sống chia dòng vĩnh biệt
Chảy về đâu những nước mắt đưa tin’
(Mai tôi đi)

IMG_0101Cô Trịnh Kim Tiến (con ông Trịnh Xuân Tùng), đi giữa phố Hà Nội vô cảm, tìm lại chút tình người

Quê hương có mấy cuộc ra đi, triệu người đi từ đầu non về; và triệu người ùa nhau đi ra biển, ‘đổ về một phương nhớ’ mông mênh. Nhưng rồi gần nửa thế kỷ sau, lại có hằng hằng triệu người ở lại hụt hẫng, bơ vơ bước chân trần đi tìm quê hương, mấy lúc kiệt sức khuỵu trên bóng mình, chợt so lại nắm tro cốt Tiền Nhân đang trở nặng cơn đau.

‘Quê hương tôi, đã bao ngày chìm trong lửa khói
đến bây giờ chiến tranh tan rồi
nhưng người vẫn giết người
nhưng người vẫn khóc người
Những đêm dài ai thương nhớ ai…’
(Quê hương tôi)

Trong thế giới Thơ Nhạc của Nguyễn Đình Toàn, nỗi buồn như cơn mưa vừa tạnh, chỉ rả rích đôi giọt buồn, nhẹ lâng. Người đau sẽ không đau lắm, nhưng niềm đau vì một nỗi nhớ dài, không chỉ là một cuộc tình vỡ, mà kéo, đuổi nhau theo suốt, làm trùng trùng thêm mối sầu kinh sử Việt Nam.

‘Ôi, lịch sử Việt Nam xót xa
đã xui người ngày thêm cách chia
người bỏ đi xa,
người còn đây, chịu tội thay trên thánh giá đời
Ôi, hận thù đã che kín mây
đã treo người trên đỉnh đắng cay
Đời dù xoay trăm chiều ngược xuôi
Tuổi trẻ tôi vẫn lạnh lùng phai.
Vâng, tuổi trẻ tội như phúc âm…’
(Kinh cầu cho tuổi trẻ)

Đêm đã sâu hơn, ngồi chong mắt lên màn hình vi tính, quê hương thu về một cõi lòng đau đáu, kịp nhận ra còn có những anh em đang ‘lẻ loi như cây rừng đông, từng phen chết trong bão bùng’, mà vẫn dìu nhau qua hết những con đường đi tìm lại chút hơi người.

Thơ Nhạc Nguyễn Đình Toàn, từ cõi xưa rồi kéo về bây giờ, bỗng thành nức nở hơn, vì:

‘tuổi trẻ tội như phúc âm
………………..vẫn lạnh lùng phai
Vâng, tuổi trẻ tội như lá thu
đã nửa vàng từ cơn gió đưa’
(Kinh cầu cho tuổi trẻ)

Thơ Nhạc Nguyễn Đình Toàn vì thế mà thành kinh sử, người bây giờ đọc hoặc nghe dẫu thấy buồn, nhưng cứ tin vào đó, để sống!


Hãy thắp cho anh một ngọn đèn
Dù mịt mùng xa xăm
Một ngọn đèn trong đêm mờ ám

Cố thắp cho em một ngọn đèn
Dù mệt nhoài trông ngóng
Để nhủ lòng gắng nuôi niềm tin…
(Hãy thắp cho nhau một ngọn đèn)

3.

Đêm sẽ còn sâu hơn, những giấc mơ chập chờn hiện, tan vào ‘cõi trăng lạnh riêng mình,’  như bóng oan hồn xao xác trên những nhành cây đen đủi trong mảnh vườn sau, cũng kịp nhắc mình thêm một câu kinh nhạc nữa:

‘Xin khấn nguyện cả mười phương tám hướng
Cho quê hương u mê ngày thức tỉnh
Để dù xa có chết cũng vui mừng.’
(Mai tôi đi)

Bấy giờ, mỗi câu đọc lên nghe buồn bã,  mà người vẫn trọn tin, tin để mà sống!

California, 17/11/2011

  • Những chữ viết nghiêng là lời nhạc của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn.
  • Hai câu đầu của bài là thơ của thi sĩ Thanh Tâm Tuyền, dẫn tiếp đọan sau là của tác giả Nguyễn Đình Toàn.
Advertisements


Chuyên mục:Nghệ thuật, Tác giả, tác phẩm

Thẻ:, , ,

7 replies

  1. Tui rất thích những bài viết của anh Uyên Nguyên, đặc biệt là các tấm ảnh do chính anh chụp rất có hồn .

    Số lượt thích

  2. Xin cám ơn lời khen tặng của Chiếc Lá, rất mong Blog UN được ghé thăm thường xuyên.

    Số lượt thích

  3. Xin cảm ơn anh/ chú về bài viết này!
    Con cũng rất thích nhạc NGUYỄN ĐÌNH TOÀN và có đủ 2 CD cô KHÁNH LY hát nhạc của ông, không biết sắp tới, ông có dự định sẽ làm 1 CD nào khác không?
    Hình như trong TÔI CỐ BÁM LẤY ĐẤT NƯỚC TÔI, đúng ra phải là:
    “DÂY hòa bình, còn thắt cổ người tin…”

    ???

    Số lượt thích

    • Nickname của huyvespa làm nhớ SG quá! Rất mừng vì sự đồng cảm của huyvespa, và xin được gọi nhau bằng tên (trong tinh thần văn nghệ) cho thân mật nhé. Riêng câu nhạc huyvespa vừa nhắc, cũng làm mình chợt nhận ra là nghe bản nhạc do ca sĩ Khánh Ly hát thì âm đúng là “dây hòa bình”, nhưng hầu hết các trang mạng phổ biến bài này, lại là “giây hóa bình” (http://lyric.tkaraoke.com/18019/Toi_Co_Bam_Lay_Dat_Nuoc_Toi.html). Song, về sau theo bài đăng ở trang Diễn Đàn Thế Kỷ (http://www.diendantheky.net/2011/12/toi-co-bam-lay-at-nuoc-toi.html), thì đúng như huyvespa đã nói, phải là “dây hòa bình”. Mình sai một lỗi chính tả ở đoạn trích. Cám ơn Huyvespa nhắc nhé. Riêng nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, theo chỗ mình biết, có đời sống rất thâm trầm, các CD nhạc của chú, chỉ chép giới hạn tặng một số bạn yêu thích nhạc mình, không rình rang, nên không biết có ý định làm CD mới hay không? Để vài hôm rủ rê chú đi cà phê, hỏi dùm huyvespa vậy.

      Số lượt thích

  4. Xin được hỏi quý vị, tác giả bài thơ Thần Tượng , Nguyễn Đình Toàn có phải là nhân vật quý mến này của chúng ta không ah .
    Chân thành cám ơn quý vị

    Số lượt thích

  5. cám ơn bạn Uyennguyen rat nhieu.Mình rat me bai tho nay cua NDT, nhung tim kiem tren mang thi lai qua da dang.

    Bài thơ Hởi thần tượng của lòng tôi quá khứ …..

    * THẦN TƯỢNG *
    *********************
    Hỡi thần tượng cuả lòng tôi quá khứ
    Trả lại người đầy dĩ vãng yêu thương
    Với điện đài xưa hoang phế u buồn
    Tôi chỉ là sân rêu mòn đổ nát

    Trả lại người đây lời thơ tiếng hát
    Của tuổi hoa ngày mật đã qua rồi
    Tôi trở về với đêm tối hồn tôi
    Lấy cỏ úa đăng quang niềm hối tiếc

    Tôi yêu người thơ ngây như đợi chết
    Tay rã rời không vuốt kết nhớ mong
    Kỷ niệm sầu tư , nước mắt âm thầm
    Đem tha thiết để dỗ lòng kiêu hãnh

    Tôi yêu người bằng tình yêu thần thánh
    Nên bằng lòng gánh chịu nỗi cô đơn
    (sự cô đơn đồng nghĩa với rẻ khinh)
    Chẳng đủ kiêu sa , biến thành cay đắng

    Tôi hoài nhủ lòng tôi xin nín lặng
    Có nghĩa gì đâu lời thở than này
    Nhưng bây giờ tôi biết nói sao đây
    Cả thể xác cả hồn tôi đã vỡ

    Hết cả rồi em còn mong gì nữa
    Ngày đã trôi qua , mộng đã trôi qua
    Những tủi hờn , những câm nín xót xa
    Rồi sẽ lụi như ngọn đèn sắp tắt

    Thơ buồn không đỡ nổi hồn què quặt
    Anh chống tay vào chiếc nạng tình yêu
    Em xa rồi tất cả cũng xa theo
    Và tất cả còn trơ niềm trống vắng

    Nào anh có hiểu tại sao anh chán nản
    Tại sao anh buồn
    Tại sao anh yêu em
    Tại sao mình xa nhau
    Tại sao em buồn
    Tại sao em khóc
    Tại sao em cười
    Tại sao anh già giữa tuổi hai mươi
    Tại sao anh không biết giữ em cho đời anh hạnh phúc
    Để đến nỗi xa nhau từng giây từng phút
    Rồi mất nhau từng ngày – từng tháng – từng năm
    Rất âm thầm – nhưng rất chắc – tựa những bàn chân
    Đi từng bước ra khỏi hồn của mộng

    Nguyễn Đình Toàn
    mình hỏi bài này bạn UN
    Thanks bạn

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: