Uyên Nguyên: Thơ Trần Vấn Lệ, Nỗi Nhớ Khôn Nguôi

quan-coc-ben-duong-coverQuán Cóc Bên Ðường – thơ Trần Vấn Lệ
Lotus Media xuất bản tại Hoa Kỳ, 2016
Bìa và trình bày: Uyên Nguyên
Ảnh: Nhật Giang

uyennguyenThơ anh dập dồn những hoài cố “cảm khái từ lòng hoang liêu”. Những bóng hình dĩ vãng cứ mãi dậy lên trong trí tưởng anh mọi nhung nhớ day dứt, cứ mãi phập phồng trong trái tim anh bao nồng nàn thương cảm.

Những chặn đời anh là những cuộc lỡ làng, những lần mất mát, những bất toại đớn đau bởi thời cuộc đổi dời và trở thành định mệnh: quê hương chiến cuộc, lưu cư quê người. Và vì thế thơ anh buồn. Anh thú nhận “có ai từng làm thơ không hề ứa lệ”. Làm thơ, anh muốn cứu rỗi lại những hồi ức thân thương, đầm ấm khỏi bị phủ mờ bởi tro bụi thời gian; khắc chạm lại những kỷ niệm luyến lưu, gắn bó thành những tượng hình lóng lánh hoài vọng, mộng mơ; tô vẽ lại những vùng đất trời thâm thiết xa xưa thành những bức tranh đằm đằm sắc màu tinh khôi nguyên vẹn. Dù rằng làm thơ là“anh đi tìm nước mắt của anh tuôn”, nhưng thơ anh không những làm nên cuộc phục sinh, mà còn giữ cho đời, cho người thành bất tuyệt , “anh vẫn làm thơ nên mãi mãi còn em”.

Vâng, hãy tin rằng những người, những cảnh, những tình anh ôm ấp, diễn đạt trong thơ sẽ miên viễn trường tồn, bởi “thơ thì không bao giờ chết”, như anh một lần xác quyết.

Uyên Nguyên
Lotus Media

(ghi chú: những câu in nghiêng trích từ thơ, bài viết của tác giả)

Quán Cóc Bên Đường

Người ta bỏ quê để ra thành phố. Cần gì ở đó? Cuộc sống tốt hơn?…hay để nhớ thương về nơi vừa bỏ? Tôi hỏi đứa nhỏ, nó không trả lời. Tôi hỏi vài người ngồi nơi quán cóc. Có người vuốt tóc… cũng chẳng nói gì. Có người đứng đi, thở dài để lại…

Tôi từ thế giới về thăm Quê Hương. Tôi rất nhớ thương nơi tôi có mặt… một thời xa lắc, một thời chiến tranh. Những đám ruộng xanh vẫn còn đấy chớ! Nhà cao ngói đỏ thấy đó thấy đây. Những con chim bay chỉ là chim sẻ. Bầy cò đâu nhỉ? Và cả diều hâu. Và cả chim sâu. Mái lầu mây trắng trôi trôi trôi trôi…

Dòng sông chảy xuôi. Tại sao không ngược? Tôi lặng lẽ bước đi trên đường quê giống như vĩa hè Thiên Đàng Xa Lạ. Gió động chiếc lá, giọt mù sương rơi. Tôi nhớ áo phơi một thời bờ giậu. Giọt mưa nương náu, giọt mồ hôi xưa… Tôi nhớ cây dừa thân đầy dấu đạn, qua bao ngày tháng còn dấu thời gian? Tôi thắp bó nhang cắm mồ Cha Mẹ. Tôi là đứa bé thật tình bơ vơ…

Thanh bình ước mơ, tôi về bỡ ngỡ. Người ra thành phố, tôi về thăm ai? Con ngựa một, hai, gõ dài nhịp lộ, chiếc xe thổ mộ đưa tôi lang thang. Người xà ích than: sống đời khổ quá, con cháu xa cả, còn con ngựa già… còn thấy ngày qua và còn tháng lại. Ôi lời cảm khái từ lòng hoang liêu, nhà xiêu, mái dột… Chút gì còn sót, chắc đó nhà quê?

Người ta bỏ quê để ra thành phố. Lát, tôi ra đó, rồi tôi lại đi… Đất níu chân đi, gió cản áo về, biết bao giờ nữa? Níu cành hoa nở, hoa quỳ dễ thương, tôi để nụ hôn, hôn ai, ai biết? Em ơi, nói thiệt: Nhớ Em, Anh Về. Nhớ mái tóc thề, chiều xanh tuổi xanh…

Trần Vấn Lệ

Advertisements


Chuyên mục:Lotus Media, Trên kệ sách

Thẻ:,

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: