Uyên Nguyên: 20/10, Ngày Phụ Nữ Việt: ‘Phái đẹp chẳng thèm ưu tiên*’

Nhân đọc bài của Nguyễn Ðình Bổn,
trên trang Facebook

 

Hôm nay 20 tháng 10, Ngày Phụ Nữ Việt Nam, bỗng nhớ trong số entry cũ có chép giữ một bài thơ của Trương Phước Lai, đăng trên trang Văn Chương Việt hai năm trước đây. Bài có đoạn:

“… chỉ giản đơn điều ước
Nước Việt mình,
xuất khẩu gì cũng tăng
trừ ‘gái’
(chị em thôi xếp hàng ‘kén chồng ngoại’
thôi đứng đường ở xứ Campuchia…)
…”
(Thơ Trương Phước Lai)

Theo Trương Phước Lai, giả rằng có thể ca ngợi ngút trời hay ta thán tận đáy về thân phận của người phụ nữ Việt Nam trong Xã Hội Việt Nam hiện nay, thì đâu dễ một ngày vinh danh 8/3, hay 20/10 là bù đắp được.

‘những phụ nữ Việt nam, lận đận trăm bề!’
(Thơ Trương Phước Lai)

Cũng trong bài thơ này, Trương Phước Lai có lý khi đề nghị ‘khai tử Ngày Phụ Nữ’ ở Việt Nam:

không hoe hoè, chỉ giản đơn điều ước
Nam – Nữ bình quyền,
phái đẹp chẳng thèm ưu tiên…
(Thơ Trương Phước Lai)

Bởi mỗi  khi nhìn vào hiện trạng, đau lòng:

“… chỉ giản đơn điều ước
Nước Việt mình,
xuất khẩu gì cũng tăng
trừ ‘gái’
(chị em thôi xếp hàng ‘kén chồng ngoại’
thôi đứng đường ở xứ Campuchia…)
…”
(Thơ Trương Phước Lai)

Tháng 19, 2012
UYÊN NGUYÊN 

 

Tôi nhìn thấy bức ảnh này trong một bài viết trên một tờ báo mạng về chuyện “70 cô gái Việt Nam xếp hàng cho 3 người Hàn Quốc chọn vợ!” Ôi, những cô gái Việt, gần như 100% quê miền Tây trong bức ảnh sao mà khốn khổ, bé nhỏ, tủi nhục. Thu hút tôi chính là bàn chân của cô gái áo đỏ ngồi gần ống kính. Một bàn chân đen đúa, thô, xấu, hẳn còn “dính phèn” ruộng rẫy nhìn sao mà xót xa, lạc lõng…

Với nhan sắc đó, với bàn chân đó, với tỷ lệ 3/70, trước con mắt săm soi kén lựa của những tay Hàn, các em “rớt” trong cuộc “thi tuyển” đáng xấu hổ cho tất cả chúng ta này, các em làm gì?

Tôi biết rất nhiều cô gái có hoàn cảnh tương tự như vậy (xin đừng hỏi vì sao tôi biết). Tôi nhớ Th. (quê Long Mỹ – Hậu Giang, thợ vẽ móng tay) nói qua điện thoại: “Em sẽ qua Sing, làm ở khu đèn đỏ! Trời! “Em cần một số tiền để hùn với hai bà chị giúp cha mẹ cất nhà, em phải đi”… Tôi nhớ T. (quê Thốt Nốt – Cần Thơ) kể: “Ở dưới đó em đi làm cỏ mướn, ngày được hai chục ngàn, nhưng có khi cắt cỏ một mình trong vườn rộng, tụi nó muốn mình, làm đại mình cũng không chống cự được, mà có được đồng nào đâu, lên đây, đi “dù” được năm chục ngàn (trong số tiền 200 đến 300 ngàn mà khách phải trả cho má mì) em còn để dành gởi về cho mẹ chút ít! Tôi nhớ Ng. Nhí nhảnh, dễ thương như một cô bé học trò, có lần Ng. khóc: “Ba em thường nhậu, nói mẹ và em là thứ báo đời, em lên đây ”làm” cũng không được bao nhiêu, em sẽ ra đảo làm, nghe nói nhiều tiền hơn”. Tôi chỉ biết im lặng.

 2-1348793781_480x0
Rồi Ng. đi. Nhớ em, tôi gọi mà không được. Giờ em đã ở một trong những hòn đảo nào đó, nơi có các tàu đánh cá về giao cá, có các thủy thủ quăng tiền vào cuộc chơi để quên ngày tháng lênh đênh. Rồi Th. đi, sau khi được “một bà chị” ứng trước 1.000 đô la gửi về cho cha mẹ cất nhà. Và một lần gọi vào máy T.,em nói mình đang ở…Hà Nội! Tất cả đều rất dễ thương, rất hiền, rất đẹp (hơn hẳn những cô gái trong tấm hình trên).
Tất cả đều đi. Đi khắp ngã, chỉ không quay về nhà để biết rằng có một cái ngày đầy hoa, đầy những lời chúc tụng lừa dối và tự lừa dối như hôm nay! – NGUYỄN ÐÌNH BỔN’S FACEBOOK
Advertisements


Chuyên mục:Tổng Quát

Thẻ:, , ,

1 reply

Trackbacks

  1. 8/3, vinh danh những điều thê thiết! | www.vietnamexodus.info

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: