1. Triết lý quả chanh!
‘Thiền sư’ Thiếu Bảo cất công cả tháng trời để xây cái cốc nhỏ nơi sân vườn sau nhà Ngô Văn Quy, cốc chỉ độ mấy thước vuông, đủ để vài ba đứa ngồi quanh lúc ghé lại trà dư tửu hậu.
Nắng chiều chênh chếch nghiêng nửa vạt lên bờ tường xám ngắt, nắng ửng thêm mấy quả chanh treo hờ lung linh vàng vàng chói lọi khi nhìn từ hướng này, hướng kia nửa phần mờ mờ ảo ảo, loanh quanh chập sáng chập tối do chỗ người ngồi.

Mấy quả chanh rơi tuột xuống đất chờ ngày tan hoại thành rác, rồi thoát thai biến hình làm cỏ dại, dựng thành quan niệm, chủ nghĩa, lý tưởng…
Buổi chiều nắng chìm như chiếc mặt nạ tuột xuống, như mấy quả chanh rơi rụng nằm vương vải bất động dưới thảm cỏ. Chân lý đang xuất hiện(?), cũng là quan niệm, chủ nghĩa, lý tưởng… treo ngược loài người lên KHÔNG!
2. Triết lý cái kẹp!
Con nắng thoi thóp rũ mình trên hàng rào gỗ cũ rích, hắt hơi cuối cùng rồi tắt lịm. Buổi chiều lẳng lặng chết. Lá trong vườn bật khóc nghe tiếng rào rạt như mưa.
Cái kẹp treo ngang tầm mắt tự hào rực rỡ màu hồng chói chang bám chặt, trên sợi dây mong manh.



Another Zen koan.
The Zen master Mu-nan had only one successor. His name was Shoju. After Shoju had completed his study of Zen, Mu-nan called him into his room. “I am getting old,” he said, “and as far as I know, Shoju, you are the only one who will carry on this teaching. Here is a book. It has been passed down from master to master for seven generations. I also have added many points according to my understanding. The book is very valuable, and I am giving it to you to represent your successorship.”
“If the book is such an important thing, you had better keep it,” Shoju replied. “I received your Zen without writing and am satisfied with it as it is.”
“I know that,” said Mu-nan. “Even so, this work has been carried from master to master for seven generations, so you may keep it as a symbol of having received the teaching. Here.”
The two happened to be talking before a brazier. The instant Shoju felt the book in his hands he thrust it into the flaming coals. He had no lust for possessions.
Mu-nan, who never had been angry before, yelled: “What are you doing!”
Shoju shouted back: “What are you saying!”
———————–
Hay nhất là phần Shoju hỏi lại “What are you saying!” , “ăn tiền” hiểu được hay không là ở chỗ này 🙂
ThíchThích
Cuối cùng, cứ ‘uống trà đi’ Nothingness hỷ:-)
ThíchThích