Dạ Chung: Đức Đệ Tứ Tăng Thống Hòa Thượng Thích Huyền Quang (1919-2008)

Từ truyền thống sơn môn đến biểu tượng của sự kế thừa Chánh pháp trong thời đại thử thách Lời dẫn Cuộc đời của Đức Đệ Tứ Tăng Thống Hòa thượng Thích Huyền Quang trưởng thành trong giai đoạn phong trào chấn hưng đang tạo nên những chuyển biến sâu rộng. Sinh trưởng trong bối cảnh phong trào chấn hưng Phật giáo đầu thế kỷ … Đọc tiếp Dạ Chung: Đức Đệ Tứ Tăng Thống Hòa Thượng Thích Huyền Quang (1919-2008)

Lôi Am: Bên Kia Những Trang Sử | Nhà nghiên cứu Bùi Hồng Quang và bi kịch của một thế hệ trí thức Việt Nam

Lịch sử Việt Nam hiện đại vốn chưa bao giờ thiếu những người viết về lịch sử. Điều hiếm hoi hơn nhiều là những người chấp nhận để chính cuộc đời mình bị lịch sử chất vấn. Mỗi thế hệ trí thức bước vào đời sống với một câu hỏi riêng. Có thế hệ đi tìm độc lập cho dân tộc. Có thế hệ đi … Đọc tiếp Lôi Am: Bên Kia Những Trang Sử | Nhà nghiên cứu Bùi Hồng Quang và bi kịch của một thế hệ trí thức Việt Nam

Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

Ngày giỗ của Ông, tôi không nghĩ đến một nhà thơ, mà nghĩ về một ngọn núi. Không phải ngọn núi thuộc sơn hà địa vực hay đâu đó trong huyền thoại. Mà là một đỉnh cô phong đứng giữa quang cảnh văn học Việt Nam hiện đại, lặng lẽ hứng chịu nắng mưa thời gian, để rồi một ngày nào ta chợt nhận ra … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Người đã đi rồi. Núi còn đây…

Huệ Đan: Thêm Một Cánh Cửa Thư Phòng Vạn Hạnh Vừa Khép Lại…

Tin Giáo sư Tâm Tràng Ngô Trọng Anh mãn phần đến vào một buổi chiều đầu hạ, nhẹ như một cánh hoa bồ đề rơi xuống mặt hồ đã yên sóng từ lâu. Như tiếng chuông khuya vọng từ cuối hành lang thư viện cũ có những giá gỗ đã ngả màu thời gian. Thư viện của một thời đại, nơi những con người đã … Đọc tiếp Huệ Đan: Thêm Một Cánh Cửa Thư Phòng Vạn Hạnh Vừa Khép Lại…

Nguyên Việt: Giáo Sư Nguyễn Văn Canh, Khí Chất Đông Phương Từ Chiều Sâu Văn Hóa Việt

LỜI THƯA: Như một lời tiễn biệt dành cho lớp trí thức Việt Nam cuối cùng còn mang trong mình khí chất của một nền giáo dục đặt đạo lý cao hơn danh vọng, sự ra đi của Giáo sư Nguyễn Văn Canh không những khép lại hành trình của một học giả hay một nhà nghiên cứu chính trị quốc tế, ở đây còn … Đọc tiếp Nguyên Việt: Giáo Sư Nguyễn Văn Canh, Khí Chất Đông Phương Từ Chiều Sâu Văn Hóa Việt

Dạ Chung: Xá Lợi Từ Bi Giữa Tàn Tro Lịch Sử

Lời thưa: Bài viết này không được viết ra để dựng thêm một huyền thoại, càng không nhằm khơi lại hận thù của một thời lịch sử đã để lại quá nhiều tro bụi trên thân phận dân tộc. Điều cần được nói ở đây là sự thật phải được trả về đúng phẩm giá của nó. Cuộc tự thiêu của Bồ tát Thích Quảng Đức … Đọc tiếp Dạ Chung: Xá Lợi Từ Bi Giữa Tàn Tro Lịch Sử

Dạ Chung: Tiếng Chuông Giữa Hoang Mạc Lịch Sử Việt Nam

LỜI THƯA: Giữa những cơn địa chấn của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX, người ta thường quen nhìn mọi biến động qua lăng kính quyền lực, chiến tranh và ý thức hệ. Nhưng phía sau những khẩu hiệu đối đầu ấy, còn tồn tại một tầng đổ vỡ sâu hơn nhiều — sự rạn nứt âm thầm của nền đạo lý từng giữ … Đọc tiếp Dạ Chung: Tiếng Chuông Giữa Hoang Mạc Lịch Sử Việt Nam

Lôi Am: Phạm Công Thiện: Cuồng Giả Kiến Không

Nhân đọc Thi Vũ*   Nửa sau thế kỷ XX của Việt Nam là một cơn địa chấn tinh thần lớn chưa từng có. Không những chiến tranh làm đổ vỡ xã hội mà sâu xa hơn, toàn bộ nền tảng ý thức của con người Việt Nam bị rung chuyển dữ dội giữa Đông và Tây, giữa truyền thống và hiện đại, giữa đức … Đọc tiếp Lôi Am: Phạm Công Thiện: Cuồng Giả Kiến Không

Phổ Tịch: Tùy Duyên Hoằng Đạo – Bất Biến Giữ Đạo

Giữa lịch sử đầy biến động của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất sau năm 1975, những cuộc gặp gỡ giữa hai bậc cao tăng, mấy khi, chỉ là một buổi trò chuyện. Ở đó là sự tương tác giữa hai thái độ lịch sử, hai cách gánh lấy vận mệnh của đạo pháp trong một thời kỳ mà mọi cánh cửa đều … Đọc tiếp Phổ Tịch: Tùy Duyên Hoằng Đạo – Bất Biến Giữ Đạo

Uyên Nguyên: Thơ Tuệ Không Phạm Thiên Thư, Tiếng Chuông Qua Mùa Lá Đổ

Sau sự ra đi của thi tài Phạm Thiên Thư, điều còn đọng lại không hẳn chỉ là những bài thơ, càng không phải chỉ là nhiều ca khúc từng đi qua một thời thanh xuân của bao thế hệ. Điều còn ở lại sâu đậm hơn là một thứ không khí tinh thần rất riêng mà Ông từng tạo ra trong thế giới văn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Tuệ Không Phạm Thiên Thư, Tiếng Chuông Qua Mùa Lá Đổ

Lôi Am: Ôn Trí Thủ – ‘Vinh nhục khen chê chỉ mỉm cười…

Trên bao mùa sử lịch sóng dậy, khi tiếng nói bị nghiền nát bởi bạo quyền và sự thật lắm phen phải trú ngụ trong thinh lặng, đức Nhẫn Nhục Ba-la-mật hiển bày không còn như một khái niệm kinh viện mà như nội lực âm thầm của những bậc Sa Môn gánh lấy khổ đau cho người khác được tồn tại. Trong hàng tôn … Đọc tiếp Lôi Am: Ôn Trí Thủ – ‘Vinh nhục khen chê chỉ mỉm cười…

Khế Đạt: Bậc Tăng Trưởng và Đạo Thống

Trong triết học Phật giáo, “bất biến” và “tùy duyên” không phải là hai thái cực giằng co nhau, mà là hai mặt của cùng một tuệ giác Trung đạo. Cái bất biến không tồn tại bên ngoài duyên khởi và tùy duyên nếu rời khỏi trục bất biến, chỉ còn là sự trôi dạt vô định. Và khi đi vào lĩnh vực tổ chức, … Đọc tiếp Khế Đạt: Bậc Tăng Trưởng và Đạo Thống

Lôi Am: ‘Di Sản Tuệ Sỹ’ – Khả Tính Thức Tỉnh Của Việt Nam Trong Đêm Dài Thế Kỷ

Không phải từ một buổi thuyết giảng và cũng không phải từ một trang kinh dịch, mà từ giữa khoảng lặng, khi một người đứng trước vận mệnh dân tộc mà vẫn giữ trọn nhịp thở tự tại, di sản bắt đầu hiện hữu. Chúng ta có thể nói về thơ, về tư tưởng, về triết lý hay khí tiết, nhưng thực ra, những điều … Đọc tiếp Lôi Am: ‘Di Sản Tuệ Sỹ’ – Khả Tính Thức Tỉnh Của Việt Nam Trong Đêm Dài Thế Kỷ

Uyên Nguyên: Hơi Thở Của Chữ Nghĩa và Niềm Tĩnh Lặng Trong Cõi Người

Có lẽ Ông viết văn không phải để nói, mà để lắng nghe – lắng nghe tiếng thở dài của nhân thế, tiếng động khẽ của lương tri trong đêm dài thế kỷ. Văn chương nơi Ông không phải là sự phô bày tài hoa mà là hành trình đi tìm ý nghĩa trong bản thể vô thường của kiếp người. Nơi những trang viết … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hơi Thở Của Chữ Nghĩa và Niềm Tĩnh Lặng Trong Cõi Người

Uyên Nguyên: Mười Năm, Câu Kệ Hiền Lành…

Trong ký ức mười năm, ngọn gió vẫn khẽ rung như hơi thở của vũ trụ, thong dong mà bất tuyệt. Có những câu thơ như kệ, tưởng chừng viết chơi ở quán cà phê buổi sáng, lại trở thành chiếc phao cứu vớt một kiếp người khi vấp té giữa dòng đời. “Vũ trụ thiền hành tiết điều hơi thở / Vũ trụ mỉm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mười Năm, Câu Kệ Hiền Lành…

Uyên Nguyên: Họa Không…

Giữa một thời đại rộn rã sắc màu và đầy biến động, Lê Thiết Cương không ồn ào, không khoa trương, nhưng từng nét bút của anh lại như những bài kệ thiền – giản dị mà thấu tận tâm can. Cương vẽ tranh như một họa sĩ lặng lẽ giữa phố thị nhưng trong tàng thức tĩnh lặng lại như một đạo sư: điềm … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Họa Không…

Nguyên Việt: Thiên An Môn 1989: Không Thể Nghiền Nát Một Giấc Mơ

Mỗi thế kỷ đều có những khoảnh khắc như tiếng chuông ngân vọng, thức tỉnh cả một thế hệ. Đối với thế kỷ XX của Trung Hoa – quốc gia từng gọi là “trung tâm thiên triều” – sự kiện Thiên An Môn năm 1989 là một vết thương chưa lành trong lịch sử đương đại, và là một biểu tượng ngổn ngang giữa khát … Đọc tiếp Nguyên Việt: Thiên An Môn 1989: Không Thể Nghiền Nát Một Giấc Mơ

Huệ Đan: Ngọn Gió Vượt Qua Đỉnh Núi

Đôi khi, một bài pháp không nằm trong kinh điển, mà len vào một buổi trò chuyện tưởng như ngẫu nhiên, được trao đi không bằng diễn đàn lớn, mà bằng ánh nhìn xa xăm của bậc thầy đã nếm đủ mùi vị của trầm luân và siêu thoát. Như một cơn gió từ đỉnh núi thổi qua cánh rừng im vắng, lời nói của … Đọc tiếp Huệ Đan: Ngọn Gió Vượt Qua Đỉnh Núi