1.
Ngày xuống phố loanh quanh nhìn con chim đậu trên mấy sợi dây điện, gạ tình. Hai nhành cây cứa nhau hình thập tự giá, soi ngược lên màu trời. Luồng cao thế rùng rùng đẩy xô hai đầu nổ lốp đốp.
2.
Trưa đứng gió, bầy chim về mỗi lúc một đông hơn, Mộng tình lả tả sắp hàng so le**, rồi ngứa cổ tấu hợp bản tình ca viễn mộng:
… Chim vẫn bay, nỗi hoài hương thầm lặng
Tiếng hót buồn rơi rụng những vần thơ…
(Bùi Giáng, Cánh chim viễn mộng)
Con chim đậu, lại nhớ mùa bay.
4 tháng Ba, 2013
UYÊN NGUYÊN
* Thân phận, thơ Bùi Giáng
** Chim hót sáng nay, thơ Bùi Giáng
Đẹp quá. Trông giống như khuôn nhạc với những nốt nhạc. Đồ Rê Mi Fa Sol La Si Đố.
ThíchThích
Đồ Rê Mi Fa Sol La Si… rồi sao nữa?-)
ThíchThích
Đây là những hình ảnh ta bắt gặp thường ngày trong cuộc sống, nhưng qua ống kính thu hình sao nó lại đẹp lạ lùng đến vậy ! Tiếng hót “gạ tình” của chim không hẳn là buồn hay vui trong một ngày trời xanh, mây cao như thế này. Nhưng trong tâm trạng của người viễn xứ loanh quanh, trăn trở với quê hương đất nước thì tiếng chim hót …”buồn rơi rụng những vần thơ”, nốt nhạc như một góc của bản giao hưởng một kiếp nhân sinh, phải không?
TXT
ThíchThích
Thích lời bình:-)!
ThíchThích
HH, T. cũng nghĩ tới nốt nhạc ! UN, T. thích câu “Mộng tình lả tả sắp hàng so le”, tức cười quá ! Đúng là mùa xuân.
ThíchThích
🙂
ThíchThích