Ðiện Phật trầm mông lung

1. Tất cả bị ném vào khoảng không tịch lặng, đáng sợ như một cơn ác mộng cho những ai, còn Ông vẫn thản nhiên ngồi bên chung trà lịm khói mỗi buổi sáng sương mai gió lạnh, vuốt nhẹ tờ hoa và tay nâng bút. Mặc! Sương mai lịm khói trà Gió lạnh vuốt tờ hoa Nhè nhẹ tay nâng bút Nghe lòng rộn … Đọc tiếp Ðiện Phật trầm mông lung

Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

  “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn.” Cái mà mình luôn được an ủi và, càng về sau cảm nhận điều nầy quý báu vô cùng, là nhân duyên cho mình gặp được những bậc thầy giỏi, và bạn tốt. Nó là vốn liếng cả đời! Nhân Tâm Thường Ðịnh từ Sacramento về Little Saigon thăm, anh em gắn bó dài lâu lại có dịp ngồi … Đọc tiếp Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!