Một trong những bức ảnh nghệ thuật của nhiếp ảnh gia Huỳnh Ngọc Dân chụp sen, yếm và thiếu nữ, tôi rất thích tấm ảnh trên.
Hôm nay nhân đọc “Văn Hóa Sen” của bạn Trà My trên facebook, có đoạn: “Việc đi chụp ảnh sen là một nét văn hóa đẹp của người Hà Nội giờ đang bị một số kẻ tâm thần làm nó méo mó biến dạng.” – Bài viết của cô, lên án cả người chụp ảnh lẫn người tạo dáng.
Tất nhiên trong số những nhiếp ảnh gia, hoặc giả là những người yêu bộ môn nhiếp ảnh, có những người thật sự yêu nghệ thuật, thích tìm cái mới, và lạ, và họ thành công.
Dù sao bố cục Sen với Yếm (trễ,) pha chút “nút” hay cả một pho khỏa thân lồ lộ… không phải là không có lý do, khi nhìn lại điển tích văn chương dân gian. Và hiểu theo nghĩa bóng lẫn đen, “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn,” thì việc làm này xét cho cùng cũng chẳng có gì mới và lạ.
Nhưng một khi nó thành “kinh tế thị trường,” bị lạm dụng để thành bình thường đến độ tầm thường. Nghệ thuật vì vậy cũng tầm thường.
Tôi thích yếm và tôi thích sen, tôi thích một cô gái và cả lúc cô gái ấy khỏa thân. Nhưng kết hợp cả ba điều ấy lại, có khi nó chẳng ra làm sao cả. Riêng trường hợp dưới đây có thể là một ví dụ.

Không gian văn hóa – nghệ thuật chỉ thật sự có khi những người làm văn hóa-nghệ thuật hiểu nó là gì. Với đà này, năm sau, mùa sen Hà Nội và nhiều nơi nữa sẽ tỏa ngộp… mùi bùn!
Ngày 17, tháng Sáu, 2014
UYÊN NGUYÊN

Ðọc thêm: Hoảng hồn với sự thật mà thợ ảnh kể lại đằng sau những bức ảnh sen đẹp lung linh