Tim tím lịm hồn Huế à ơi…

  Tim tím áo tím lịm hồn anh Huế à ơi Huế chưa một lần về nhìn nắng lên vàng cau Thôn Vỹ đêm Trường Tiền bóng ngã trầm mình xuống dòng Hương Giang nghe đẫm trong sương hồn chuông Thiên Mụ boong… boong… boong… lốc cốc con ngựa thồ mỏi chân rướn mình đứng lại khóc giang hồ… 21 tháng Ba, 2013 UYÊN NGUYÊN    Đọc tiếp Tim tím lịm hồn Huế à ơi…

Uyên Nguyên: Gầm hơi rú dại ngất ngứ…

… đọc hết 30 bài trong Tám Câu Lục Huyền Âm  của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ấn hành 2013 Chữ thống thiết vang vang Âm gầm hơi rú dại ngất ngứ! thơ “một tiếng lạnh hư không” Ngày 21 tháng Ba, 2013 UYÊN NGUYÊN Thi tập TÁM CÂU LỤC HUYỀN ÂM Q&P Productions ấn hành lần thứ nhất, 2013 Email: nguyenluongvy@yahoo.com (714) 260-5572 Thơ Nguyễn Lương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Gầm hơi rú dại ngất ngứ…

Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

  Viết cho Nam Trân, Hannah, Thái Hoàng, James và anh Lại Tôn Dũng… 1. Một thời, chúng ta chỉ còn nghe quanh đây dậy vang tiếng hô hoán đả đảo. Không gian im bặt tiếng thơ và nhạc. Có chăng, những dòng nhạc tình ướt mướt, thu rút vào trong những không gian lặng, tối, hay chói lòa sân khấu đèn màu và những vũ điệu … Đọc tiếp Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

Con chim lại hót trên mùa lang thang*

  1. Ngày xuống phố loanh quanh nhìn con chim đậu trên mấy sợi dây điện, gạ tình. Hai nhành cây cứa nhau hình thập tự giá, soi ngược lên màu trời. Luồng cao thế rùng rùng đẩy xô hai đầu nổ lốp đốp. 2. Trưa đứng gió, bầy chim về mỗi lúc một đông hơn, Mộng tình lả tả sắp hàng so le**, rồi ngứa … Đọc tiếp Con chim lại hót trên mùa lang thang*

Dòng sông ngừng chảy, đợi mây bay…

… đến ngày 9 tháng Ba, giỗ Thầy Thiện   1. Hồi mới qua Mỹ đầu thập niên 90, đi sinh hoạt GĐPT rồi quen với mấy anh em huynh trưởng trẻ của đơn vị Long Hoa, bấy giờ trong đám bạn ấy có Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm thỉnh thoảng thường ghé nhà chơi, thích ngồi bệch ở hiên trước ôm đàn hát ê a, tán … Đọc tiếp Dòng sông ngừng chảy, đợi mây bay…

Nhân danh tình yêu của muôn loài

  Tôi đến đây rất nhiều lần, không phải vì thức ăn ngon và đặc biệt hơn những nơi khác mà vì bức tượng đặt ở giữa phòng. Ðẹp quyến rũ! Họ đang yêu nhau mãnh liệt! Ở đây không phải là chuyện quảng cáo hay phê bình nghệ thuật. Nhân danh tình yêu của muôn loài, con người hãy yên lặng. Vì gỗ đá … Đọc tiếp Nhân danh tình yêu của muôn loài

Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy

cho Bon Bon   Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy em hiền ngoan cuối mình bên tàng cổ thụ da mồi em cười nói em nô đùa trong gió trong sớm mai mưa nắng đổi mùa em vô ngã từ tốn ra đi và hẹn ngày sẽ về lại, nằm xuống với đất ung dung… Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên … Đọc tiếp Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy

Em từ bi nở nụ cười duyên

  Em từ bi nở nụ cười duyên buổi sáng chao vai vuốt lại mái tóc lộ bờ vai trắng nuột. Em xinh xinh xòe chiếc áo hồng kéo hết gió về làm mùa động trên sông mang theo những bụi lục bình làm nơi ẩn trú của bầy cá rô quẩy đuôi mừng liễu sinh thoát tử, và anh cũng xin được ẩn trú trong duyên em nụ cười, tựa như con cá … Đọc tiếp Em từ bi nở nụ cười duyên

Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Cụ Hoàng Ngọc Di hôn lên trán Cụ Nhị Nga | Ảnh: gia đình Hoàng Ngọc Tuấn Với Gia đình anh-Chị Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…   1. Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn. Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Trách nhiệm với ngôn từ

Ghi chép báo chí: Tinh thần trách nhiệm vì và đối với ngôn từ là một nhiệm vụ mà ngay trong bản chất đã có tính đạo đức — Vaclav Havel   1. Ngày 15 tháng Mười, 1989, cố tổng thống Tiệp là ông Vaclav Havel, trong buổi nhận giải Friedenprus des Deutschen Buchandels – Giải thưởng Hòa Bình của Hiệp Hội Phát Hành Sách … Đọc tiếp Trách nhiệm với ngôn từ

Mỗi sớm mai em là…

Bình yên một thoáng cho tim mềm (Bình Yên, ca sĩ Trần Thu Hà)  Em ạ có nhiều điều thật giản dị buổi sáng nhìn em em mỉm cười chiếc răng sáng lên màu hạnh phúc màu son môi ửng chút hồng hồng hồng như đôi má em nũng nịu để lòng anh chợt dồn giã vui em ạ, mỗi sớm mai em hãy là điều … Đọc tiếp Mỗi sớm mai em là…

Sợ mai tình vụt mất

  1. Em huyền ảo dung nhan buổi sáng cười nụ lịm hồn anh màu tím tím hoa cà chao ôi là nhớ lọ mực học trò không đủ viết bài thư tình ướp vào trang vở tay trao run run, sợ mai tình vụt mất! 2. Em tinh khôi nở nụ cười buổi sáng trời trong như áo trắng học trò em thay thành áo cưới … Đọc tiếp Sợ mai tình vụt mất

Như vầng trăng đã bạc

1. Chị đã định từ hồi tết Tây, rồi sang tết Việt. Chị em tuy vài bận gặp gỡ, nhưng không nhớ ra chút ân tình còn giữ sâu dưới đáy lòng, chưa trao. Sáng nay, Chị đến. 2. Món quà của Chị vì vậy, như một định mệnh vẽ ra từ bàn tay người họa sĩ, cũng thăng trầm như biển tràn xóa màu sóng, trôi lãng du … Đọc tiếp Như vầng trăng đã bạc

Uyên Nguyên: Phía Sau Trăng Là, Nụ Cười

Xem tranh thiền tính của họa sĩ Khánh Trường Họa sĩ Khánh Trường (Ảnh: Uyên Nguyên) 1. Mới năm ngoái, ông có một cuộc triển lãm tranh ở thiền viện Sùng Nghiêm. Khi đến xem tranh, tôi thấy gam màu xanh, đậm, chủ đạo cho phong cách Khánh Trường tràn vào mắt thường bắt gặp trước đây, đã mất đi nhiều. Nhường lại, tranh ông bấy giờ là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Phía Sau Trăng Là, Nụ Cười

Em lặng lẽ giữa vườn Xuân rực rỡ

Với họa sĩ Rừng, Ðình Nguyên và Nguyễn Cao Nam Trân   Em lặng lẽ trong vườn Xuân muôn hoa rực rỡ cớ sao rung động hồn anh. Em gom hết nắng Xuân về may áo lụa mỏng. Buổi trưa trong rừng, cơn gió thiu thiu buồn ngủ không muốn bay đi và anh chỉ muốn làm ẩn sĩ bỏ suốt mùa thi khoa bảng chẳng thèm điện … Đọc tiếp Em lặng lẽ giữa vườn Xuân rực rỡ

Xuân em dựng nét Thần Phù

Lênh đênh qua cửa Thần Phù, Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm. (Ca dao Việt Nam)  Em ửng hồng đôi má nhụy vàng run run con ong đậu bay chui rút vào thân làm mật. Màu Xuân dâng lên phơi phới em trút bỏ xiêm y bodyart con ong dựng nét Thần Phù anh lênh đênh chìm nổi… Tháng Hai, 2013 UYÊN NGUYÊN    Đọc tiếp Xuân em dựng nét Thần Phù

Khi yêu, đâu cần định nghĩa

Tình nhân, tượng ở nhà họa sĩ Rừng   1. Hôm nay ngày ‘Tình Nhân,’ bàn đến chủ đề tình yêu với kinh nghiệm bản thân, chỉ khiến bạn đọc biết mình dại. Mà đố, mấy ai không từng dại, hoặc sẽ dại, dại nhiều lần, vì yêu! Mà thiệt, dự báo của Mẹ, ‘từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người;’ Mi, chết vì dại gái! Nên tôi … Đọc tiếp Khi yêu, đâu cần định nghĩa

Bơi giữa mênh mông

 Kỷ niệm với nhà báo Lê Thụy   1. Ðang lui cui sắp hành lý vào tủ cho gọn, bỗng có tiếng hỏi: Ủa, cậu đó à!? Giật mình xoay người, tôi kịp nhận ra dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn vàng treo trên đầu giường phả xuống, đủ cho một người nằm đọc sách, chú Lê Thụy ngồi nhỏm dậy,  trên tay cầm … Đọc tiếp Bơi giữa mênh mông