Hạt bụi rồi cũng tiêu hao…

Ðêm chong đèn vấn an Tổ, Tổ yên lặng chẳng nói, gầm mặt hai mắt trợn trừng trừng. Ðêm rơi sâu vào tiếng đồng hồ khua nhịp tíc tắc… tíc tắc… Thời gian ngừng hay trôi trong biển mộng?  Ðêm tịch tịch u linh, mùi nhang trầm xông ngát thư phòng. “Nói ra là kẹt, không nói cũng kẹt” Vậy đâu là chỗ không vướng … Đọc tiếp Hạt bụi rồi cũng tiêu hao…

Hẹn nhau mùa nhân ái nở

  Sáng đầu ngày nắng chúm chím lên em cười nụ hiền tặng anh niềm an lạc. Em chắp tay hoa ươm thành búp sen hẹn nhau mùa nhân ái nở, nên ngày ngày anh nhất tâm niệm: “Nguyện ngày an lành đêm an lành. Đêm ngày sáu thời thường an lành. Tất cả các thời đều an lành. Nguyện cầu Từ Bi thường gia hộ”* … Đọc tiếp Hẹn nhau mùa nhân ái nở

Em xinh xinh vẻ đẹp buồn buồn…

Sáng nay mặt trời thẹn thùng vì nhan sắc em lên ngôi đẹp vẻ Khinh kỳ anh thấy chói lòa ba mươi sáu phố phường Hà Nội thành ra bảy mươi hai hay là một trăm bốn mươi bốn, hoặc cũng có thể là hai trăm tám mươi tám nhưng sự thật có tất cả tám mươi bốn vạn nẻo đường mở ra cho anh chạy mê chạy … Đọc tiếp Em xinh xinh vẻ đẹp buồn buồn…

VIFF: Con đường thẳng, nhưng trơn!

Biết thì đã biết lâu, song tự trách chính mình hời hợt! Nhân vì hôm qua có buổi thu hình tại studio nhật báo Người Việt với hai bạn trẻ đại diện cho ban tổ chức Ðại Hội Ðiện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (kỳ 6) – The Vietnamese International Film Festival – viết tắt là VIFF, nên qua chương trình phỏng vấn hai bạn của … Đọc tiếp VIFF: Con đường thẳng, nhưng trơn!

Giữ điều 4 Hiến Pháp: Quyết định để bị đào thải!

Ghi chép báo chí: Hôm qua bác Hiệp đi chung phái đoàn với anh em đại diện nhật báo Người Việt đến dự buổi tưởng niệm bác Vũ Quang Ninh, ngồi lặng. Buồn so! Buổi chiều về mình lục lại trong chồng báo Thế Kỷ 21, thấy có bài này, lại chuyện sửa đổi “Hiến Pháp”: trong đó luật sư Trần Thanh Hiệp từng nói: … Đọc tiếp Giữ điều 4 Hiến Pháp: Quyết định để bị đào thải!

Tim tím lịm hồn Huế à ơi…

  Tim tím áo tím lịm hồn anh Huế à ơi Huế chưa một lần về nhìn nắng lên vàng cau Thôn Vỹ đêm Trường Tiền bóng ngã trầm mình xuống dòng Hương Giang nghe đẫm trong sương hồn chuông Thiên Mụ boong… boong… boong… lốc cốc con ngựa thồ mỏi chân rướn mình đứng lại khóc giang hồ… 21 tháng Ba, 2013 UYÊN NGUYÊN    Đọc tiếp Tim tím lịm hồn Huế à ơi…

Uyên Nguyên: Gầm hơi rú dại ngất ngứ…

… đọc hết 30 bài trong Tám Câu Lục Huyền Âm  của nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ấn hành 2013 Chữ thống thiết vang vang Âm gầm hơi rú dại ngất ngứ! thơ “một tiếng lạnh hư không” Ngày 21 tháng Ba, 2013 UYÊN NGUYÊN Thi tập TÁM CÂU LỤC HUYỀN ÂM Q&P Productions ấn hành lần thứ nhất, 2013 Email: nguyenluongvy@yahoo.com (714) 260-5572 Thơ Nguyễn Lương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Gầm hơi rú dại ngất ngứ…

Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

  Viết cho Nam Trân, Hannah, Thái Hoàng, James và anh Lại Tôn Dũng… 1. Một thời, chúng ta chỉ còn nghe quanh đây dậy vang tiếng hô hoán đả đảo. Không gian im bặt tiếng thơ và nhạc. Có chăng, những dòng nhạc tình ướt mướt, thu rút vào trong những không gian lặng, tối, hay chói lòa sân khấu đèn màu và những vũ điệu … Đọc tiếp Ngày sẽ Vang Vang Tình Việt Nam

Con chim lại hót trên mùa lang thang*

  1. Ngày xuống phố loanh quanh nhìn con chim đậu trên mấy sợi dây điện, gạ tình. Hai nhành cây cứa nhau hình thập tự giá, soi ngược lên màu trời. Luồng cao thế rùng rùng đẩy xô hai đầu nổ lốp đốp. 2. Trưa đứng gió, bầy chim về mỗi lúc một đông hơn, Mộng tình lả tả sắp hàng so le**, rồi ngứa … Đọc tiếp Con chim lại hót trên mùa lang thang*

Dòng sông ngừng chảy, đợi mây bay…

… đến ngày 9 tháng Ba, giỗ Thầy Thiện   1. Hồi mới qua Mỹ đầu thập niên 90, đi sinh hoạt GĐPT rồi quen với mấy anh em huynh trưởng trẻ của đơn vị Long Hoa, bấy giờ trong đám bạn ấy có Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm thỉnh thoảng thường ghé nhà chơi, thích ngồi bệch ở hiên trước ôm đàn hát ê a, tán … Đọc tiếp Dòng sông ngừng chảy, đợi mây bay…

Nhân danh tình yêu của muôn loài

  Tôi đến đây rất nhiều lần, không phải vì thức ăn ngon và đặc biệt hơn những nơi khác mà vì bức tượng đặt ở giữa phòng. Ðẹp quyến rũ! Họ đang yêu nhau mãnh liệt! Ở đây không phải là chuyện quảng cáo hay phê bình nghệ thuật. Nhân danh tình yêu của muôn loài, con người hãy yên lặng. Vì gỗ đá … Đọc tiếp Nhân danh tình yêu của muôn loài

Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy

cho Bon Bon   Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy em hiền ngoan cuối mình bên tàng cổ thụ da mồi em cười nói em nô đùa trong gió trong sớm mai mưa nắng đổi mùa em vô ngã từ tốn ra đi và hẹn ngày sẽ về lại, nằm xuống với đất ung dung… Sanh đã tận, Phạm hạnh đã thành, những việc nên … Đọc tiếp Em vô ngã từ đất lặng thinh lớn dậy

Em từ bi nở nụ cười duyên

  Em từ bi nở nụ cười duyên buổi sáng chao vai vuốt lại mái tóc lộ bờ vai trắng nuột. Em xinh xinh xòe chiếc áo hồng kéo hết gió về làm mùa động trên sông mang theo những bụi lục bình làm nơi ẩn trú của bầy cá rô quẩy đuôi mừng liễu sinh thoát tử, và anh cũng xin được ẩn trú trong duyên em nụ cười, tựa như con cá … Đọc tiếp Em từ bi nở nụ cười duyên

Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Cụ Hoàng Ngọc Di hôn lên trán Cụ Nhị Nga | Ảnh: gia đình Hoàng Ngọc Tuấn Với Gia đình anh-Chị Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Ngọc Diệp, Hoàng Ngọc Diêu và…   1. Vầng trăng đi xa, lên cao, nhỏ dần và sáng hơn. Suốt hai hôm nay, tôi cứ miên man suy nghĩ mãi về câu chuyện của một người Mẹ bên kia trời Úc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Mẹ như vầng trăng lên cao

Trách nhiệm với ngôn từ

Ghi chép báo chí: Tinh thần trách nhiệm vì và đối với ngôn từ là một nhiệm vụ mà ngay trong bản chất đã có tính đạo đức — Vaclav Havel   1. Ngày 15 tháng Mười, 1989, cố tổng thống Tiệp là ông Vaclav Havel, trong buổi nhận giải Friedenprus des Deutschen Buchandels – Giải thưởng Hòa Bình của Hiệp Hội Phát Hành Sách … Đọc tiếp Trách nhiệm với ngôn từ

Mỗi sớm mai em là…

Bình yên một thoáng cho tim mềm (Bình Yên, ca sĩ Trần Thu Hà)  Em ạ có nhiều điều thật giản dị buổi sáng nhìn em em mỉm cười chiếc răng sáng lên màu hạnh phúc màu son môi ửng chút hồng hồng hồng như đôi má em nũng nịu để lòng anh chợt dồn giã vui em ạ, mỗi sớm mai em hãy là điều … Đọc tiếp Mỗi sớm mai em là…

Sợ mai tình vụt mất

  1. Em huyền ảo dung nhan buổi sáng cười nụ lịm hồn anh màu tím tím hoa cà chao ôi là nhớ lọ mực học trò không đủ viết bài thư tình ướp vào trang vở tay trao run run, sợ mai tình vụt mất! 2. Em tinh khôi nở nụ cười buổi sáng trời trong như áo trắng học trò em thay thành áo cưới … Đọc tiếp Sợ mai tình vụt mất

Như vầng trăng đã bạc

1. Chị đã định từ hồi tết Tây, rồi sang tết Việt. Chị em tuy vài bận gặp gỡ, nhưng không nhớ ra chút ân tình còn giữ sâu dưới đáy lòng, chưa trao. Sáng nay, Chị đến. 2. Món quà của Chị vì vậy, như một định mệnh vẽ ra từ bàn tay người họa sĩ, cũng thăng trầm như biển tràn xóa màu sóng, trôi lãng du … Đọc tiếp Như vầng trăng đã bạc