Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…

1. “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui…,” nhưng những bản tin buổi sáng dễ khiến mình vui được như lời họ Trịnh nói. Xa xa đã nghe vọng tiếng bom đạn, những kẻ hiếu chiến đang chuẩn bị cho một cuộc tàn sát, nhân loại hâm hấp lên cơn sốt. Dù mỗi dân tộc có khác, vẫn máu cùng đỏ và nước mắt mặn. 2. Buổi sáng chú Phước … Đọc tiếp Nỗi nhớ nào rơi trên ngày tháng cuối…

Từ ‘Trạm Thơ Tốc Hành’ ở Ga Hòa Hưng, Sài Gòn…

đến Vương Từ, ở Bolsa… 1. ‘Ông vua ở chùa,’ tôi vẫn gọi đùa với Anh như vậy, bởi đến nhà Anh, cứ giống như một cái chùa trong làng, cửa lúc nào cũng mở ra toang hoác đón khách thập phương vào chơi, có khi tá túc vài hôm rồi lại đi. Ði đâu đó một bận, buồn vui quày quả trở về, ở … Đọc tiếp Từ ‘Trạm Thơ Tốc Hành’ ở Ga Hòa Hưng, Sài Gòn…