Cuộc rong chơi ngắn ngày, nhưng thú vị. Người ta quở: ‘sao cứ đi trên mây?’
Thì đây, ở tầm cao, im bóng loài người, trời đất rộng bao dung, mở ra một bờ cõi yên lành.
Người quở: ‘sao cứ đi trên mây?’
Thì đây, ‘nhìn xuống’, không phải trong nhiều ý nghĩa, vẫn tốt hơn những lúc chỉ biết, ‘nhìn lên’ hoặc, ở tầm mình lại tưởng rằng không bao giờ còn có cái gì ở trên cao hơn nữa!?
Ơn trời bao dung, người chiếm trọn quả địa cầu, mà vẫn nở lòng tham vọng vượt ra khỏi mặt đất.
Người quở: ‘sao mãi đi trên mây?’ Nếu chẳng được thế, nhân loại làm sao đến gần với nhau. Đông – Tây một vòng giáp đuôi.
Đến đây, chắc người lại quở: ‘thằng này thiệt, đi trên mây!’
Noel 2011
Ảnh: Treo đời lên không (by Nguyên Việt)