Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

1.
Thời gian như lửa thiêu
cháy trên đầu ngọn tóc,
bạc!

Đất trời rộng thênh thang
sải tay đời chật,
hẹp!

2.
Cuộc vui vá víu suy tàn
thân thể từng giọt máu tan
hắt hiu chiều vẳng tiếng Hạc
băng băng vượt nhánh sông buồn
bóng trắng lặng giữa mù sương
viên sỏi lăn từ triền dốc
khoáy động hồ gương
âm ba vọng từng hồi chuông
chiêu hồn uổng tử
oan!!!

3.
Đêm nhìn vầng trăng bạc mệnh
ngẫm đời mệnh yểu như trăng
bao năm cũng vừa vặn đủ
bùi nhùi một mớ tình
tan!

4.
Cuối đầu đảnh lễ thọ tang
nuốt xuôi từng lời văn
tế!

Một lần lễ lạy để nghe ra
một thêm lễ lạy để biết hơn
một lần nữa, cuối, mừng hiểu
hết!

Ngoái đầu nhớ lại
bờ xưa
xa!

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.