Sống kêu oan mà chết cũng oan…

  Thi thoảng anh nhớ, vẫn gởi cho mình những bài thơ, kèm theo lúc nào cũng có một câu chúc lành. Cảm nhận khi mở email ra xem, trước là biết sức khỏe anh ổn định, và sức sáng tác vẫn căng đầy. Bài thơ ‘Ðứng giữa vừa hoa buổi sáng’ anh gởi, không quá đỗi vui mà cũng không thật bi thảm, nhưng giữa hai luồng … Đọc tiếp Sống kêu oan mà chết cũng oan…

Văn hiền như người

  Vài năm trước, anh Ðinh Quát đi làm phóng sự xa ở Ðông Nam Á, khi về tặng cho một pho tượng ‘Chú Bé Phật.’ Mỗi lần nhìn, là nhớ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Vĩnh Hảo, đăng trong tác phẩm ‘Mẹ, Quê  hương và nước mắt,’ xuất bản 1989. Tác phẩm này, về sau được tái bản thêm hai lần nữa. Trong mẩu truyện … Đọc tiếp Văn hiền như người

Buồn gọi tên suốt con đường xa

Gởi theo em, một đoạn đường xa… Ðêm xanh chết non, tiếng ai hát dâng lên trời cao. Sầu rơi vực sâu, nhịp chìm theo mấy cung đàn lơi. Trăng thanh treo nghiêng, khung trời kia mây chùng gió Ðông, Xa nghe hồn trăng, trên cao kia thổn thức niềm riêng. Ðêm xanh chết non, buồn gọi tên suốt con đường xa. Sao rơi mắt em, long … Đọc tiếp Buồn gọi tên suốt con đường xa