Nguyên Việt: Thôi Đành Sống Với AI!

Quả là không có một tiếng chuông báo hiệu nào đánh dấu khoảnh khắc nhân loại bước vào thời đại “sống với AI.” Nó xuất hiện dần dần, tích lũy và vượt ngưỡng mà con người chỉ nhận ra khi đã chạm tới. Sự chuyển mình ấy diễn ra âm thầm như một làn sương công nghệ phủ lên mọi ngóc ngách của đời sống. Từ những gợi ý nội dung trên màn hình điện thoại, những hệ thống dự báo kinh tế, cho đến các công cụ sáng tạo văn bản, hình ảnh và quyết định đường hướng — trí tuệ nhân tạo không còn là một viễn cảnh tương lai mà đã trở thành một môi trường sống. Con người không chỉ sử dụng AI; con người bắt đầu cùng tồn tại với AI.

Sự thay đổi này không đơn thuần là một tiến bộ kỹ thuật. Nó là một biến chuyển văn minh, tác động đồng thời đến nhận thức, cấu trúc xã hội, phương thức lao động, văn hóa tri thức, đạo đức và thậm chí là khái niệm về chính con người. Vì vậy, khi bàn về AI, câu hỏi quan trọng không phải là nó ảnh hưởng to lớn đến mức nào, mà là xã hội con người sẽ tự định hình lại như thế nào khi sống cùng một hình thái trí tuệ không mang sinh học nhưng lại có khả năng tham dự vào mọi hoạt động nhận thức.

Ở phương diện tích cực, AI mở ra một cơ hội chưa từng có trong lịch sử về khả năng mở rộng năng lực con người. Những giới hạn về trí nhớ, tốc độ xử lý thông tin và phạm vi tiếp cận tri thức đang dần được tháo bỏ. Trong giáo dục, AI có thể cá nhân hóa việc học ở mức độ mà các mô hình truyền thống không thể thực hiện. Trong y tế, nó giúp nhận diện bệnh sớm hơn, hỗ trợ bác sĩ trong các quyết định phức tạp. Trong kinh tế, AI làm tăng hiệu quả sản xuất và mở ra những ngành nghề mới. Ngay cả trong lĩnh vực sáng tạo — vốn từng được xem là lãnh địa thuần túy của con người — AI cũng trở thành một cộng sự, giúp khơi mở ý tưởng, tăng tốc quá trình biểu đạt và mở rộng khả năng thử nghiệm.

Nhưng ý nghĩa sâu hơn của những lợi ích này không nằm ở hiệu suất. Nó nằm ở việc AI buộc con người phải tái định nghĩa năng lực của mình. Khi máy móc có thể thực hiện những hoạt động trí tuệ mà trước đây cần nhiều năm đào tạo, giá trị của con người dần chuyển từ khả năng xử lý thông tin thành khả năng định hướng, phán đoán và chịu trách nhiệm. Nói cách khác, AI làm nổi bật những phẩm chất không thể tự động hóa bao gồm trực giác đạo đức, sự đồng cảm, khả năng đặt câu hỏi đúng và năng lực sống với sự bất định.

Tuy nhiên, chính ở điểm này, những khía cạnh tiêu cực bắt đầu lộ diện.

Một trong những nguy cơ đáng chú ý là sự lệ thuộc nhận thức. Khi AI trở thành nguồn cung cấp câu trả lời nhanh chóng và thuyết phục, con người có thể đánh mất thói quen suy tư thận trọng, hoài nghi và kiểm chứng. Sự tiện lợi của AI dễ dàng biến thành sự lười biếng trí tuệ. Điều này không phải vì AI làm con người kém đi, mà vì môi trường quá thuận tiện khiến con người không còn động lực duy trì những năng lực vốn cần nỗ lực lâu dài.

Bên cạnh đó là vấn đề phân hóa xã hội. AI có tiềm năng làm giàu thêm khoảng cách giữa những nhóm có khả năng tiếp cận, hiểu và kiểm soát công nghệ với những nhóm chỉ là người sử dụng thụ động. Quyền lực không còn chỉ nằm ở tài nguyên vật chất hay vốn tài chính, mà increasingly nằm ở dữ liệu, thuật toán và năng lực thiết kế hệ thống. Khi tri thức trở thành hạ tầng quyền lực, bất bình đẳng tri thức có thể chuyển hóa thành bất bình đẳng xã hội sâu sắc hơn.

Một nguy cơ khác mang tính tinh tế hơn chính là sự mờ nhạt của trách nhiệm. Trong một xã hội mà quyết định được hỗ trợ hoặc đề nghị bởi thuật toán, ranh giới giữa quyết định của con người và định hướng của hệ thống trở nên khó phân định. Khi một sai lầm xảy ra, câu hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm không còn đơn giản. Sự phân tán trách nhiệm này có thể dẫn đến một trạng thái vô cảm đạo đức — nơi con người biện minh cho lựa chọn của mình bằng cách quy chiếu vào công nghệ.

Ngoài ra, AI cũng đặt ra thách thức đối với đời sống văn hóa và cảm xúc. Khi nội dung được sản xuất với tốc độ và quy mô vượt quá khả năng tiếp nhận tự nhiên của con người, nguy cơ bão hòa thông tin và mất chiều sâu trải nghiệm trở nên rõ rệt. Cái khó không còn là tìm kiếm nội dung, mà là giữ được sự chú tâm và khả năng phân biệt giữa giá trị thật và sự hấp dẫn bề mặt.

Tuy nhiên, việc nhìn nhận những nguy cơ này không nên dẫn đến thái độ bi quan hay phản kháng công nghệ. Lịch sử cho thấy mỗi bước tiến kỹ thuật lớn đều đi kèm với khủng hoảng nhận thức ban đầu. Vấn đề không nằm ở bản thân AI, mà ở mức độ trưởng thành xã hội trong việc thiết lập những chuẩn mực sử dụng, giáo dục và kiểm soát phù hợp.

Chính vì vậy, thách thức lớn nhất của thời đại AI không phải là phát triển công nghệ, mà là phát triển văn hóa sống cùng công nghệ. Điều này bao gồm việc giáo dục năng lực tư duy phản biện từ sớm, xây dựng đạo đức công nghệ như một phần của giáo dục công dân và tạo ra những cơ chế minh bạch trong việc sử dụng AI trong các quyết định xã hội quan trọng.

Ở  bình diện cá nhân, sống với AI đòi hỏi một sự cân bằng mới. Con người cần học cách tận dụng AI như một phương tiện mở rộng năng lực mà không đánh mất quyền tự chủ nhận thức. Điều này giống như việc sử dụng bản đồ, nó giúp chúng ta định hướng, nhưng không thể thay thế trải nghiệm trên từng bước đi. AI có thể cung cấp câu trả lời, nhưng việc hiểu ý nghĩa của câu trả lời vẫn là một hành trình mà con người phải tự thực hiện.

Ở cấp độ tổ chức và cộng đồng, AI đặt ra yêu cầu tái cấu trúc phương thức lãnh đạo. Lãnh đạo trong thời đại AI không còn chỉ là người nắm thông tin, mà là người tạo ra khung giá trị, thiết lập nguyên tắc sử dụng công nghệ và giữ cho tổ chức không đánh mất mục tiêu nhân bản giữa sự tối ưu hóa kỹ thuật. Một tổ chức có thể vận hành hiệu quả nhờ AI, nhưng chỉ có thể duy trì ý nghĩa tồn tại nhờ hệ giá trị con người.

Nhìn rộng hơn, AI cũng mở ra một cơ hội mang tính triết học. Khi đối diện với một hình thái trí tuệ không mang cảm xúc, con người buộc phải tự hỏi điều gì làm nên tính người. Câu trả lời có lẽ không nằm ở trí thông minh mà ở khả năng yêu thương, chịu trách nhiệm và sống với những câu hỏi không có lời giải đáp tức thì. Nếu AI giúp con người nhận ra điều này, thì sự xuất hiện của nó không phải là mối đe dọa, mà là một tấm gương phản chiếu để nhân loại hiểu sâu về bản thân mình hơn.

Thời đại sống với AI, vì thế không phải là thời đại của sự thay thế, mà là thời đại của sự thử thách trưởng thành. Công nghệ sẽ tiếp tục phát triển, nhanh hơn dự đoán và vượt quá khuôn khổ tưởng tượng hiện tại. Điều quyết định không phải là AI sẽ phát triển đến đâu, mà là con người sẽ chọn nhân cách nào để trở thành khi đồng hành cùng nó.

Bấy giờ, giữa dòng thác AI, thái độ cần thiết không phải là dị ứng, sợ hãi, đồng thời cũng không phải là tôn thờ, mà là sự tỉnh táo. Tỉnh táo để tận dụng mà không lệ thuộc. Tỉnh táo để đổi mới mà không đánh mất chiều sâu. Và tỉnh táo để nhớ rằng trong mọi cấu trúc xã hội, dù được hỗ trợ bởi công nghệ tinh tế đến đâu, giá trị nền tảng vẫn nằm ở phẩm chất của con người sử dụng nó.

AI có thể thay đổi cách xã hội vận hành. Nhưng việc xã hội trở nên nhân bản hơn hay lạnh băng hơn vẫn là một quyết định thuộc về con người chúng ta.

Yuma, AZ ngày 27.02.2026

NGUYÊN VIỆT

Bình luận về bài viết này

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.