Em lặng lẽ giữa vườn Xuân rực rỡ

Với họa sĩ Rừng, Ðình Nguyên và Nguyễn Cao Nam Trân   Em lặng lẽ trong vườn Xuân muôn hoa rực rỡ cớ sao rung động hồn anh. Em gom hết nắng Xuân về may áo lụa mỏng. Buổi trưa trong rừng, cơn gió thiu thiu buồn ngủ không muốn bay đi và anh chỉ muốn làm ẩn sĩ bỏ suốt mùa thi khoa bảng chẳng thèm điện … Đọc tiếp Em lặng lẽ giữa vườn Xuân rực rỡ

Xuân em dựng nét Thần Phù

Lênh đênh qua cửa Thần Phù, Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm. (Ca dao Việt Nam)  Em ửng hồng đôi má nhụy vàng run run con ong đậu bay chui rút vào thân làm mật. Màu Xuân dâng lên phơi phới em trút bỏ xiêm y bodyart con ong dựng nét Thần Phù anh lênh đênh chìm nổi… Tháng Hai, 2013 UYÊN NGUYÊN    Đọc tiếp Xuân em dựng nét Thần Phù

Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!

Người từ vô tận tái sinh Đi qua trần thế mang tình nhân gian (Bùi Giáng) Anh Nguyễn Tôn Nhan nói: cõi này là để chơi hoang thành ra lại nhớ câu thơ của thầy Tuệ Sỹ: ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn. Nguyễn Lương Vỵ là một gã cuồng sĩ, bước ra từ cõi hỗn độn Tinh Âm, trăm năm trước ngủ quên … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!

Tìm thơ trong nụ hoa lay

‘Tìm thơ trong tiếng nói*’ của hoa cỏ lá cành của đường bay nẻ nứt thời gian chạy rong suốt tuổi ngày ngày êm xuôi bóng nắng. Em lung linh tươi xinh hiền hậu dẫu sau cùng dung nhan tàn tạ cũng chẳng hề ức hiếp anh điều buồn khổ vì anh luôn thấy em lộng lẫy giữa muôn hoa vẻ đẹp thoát thai thành Thánh Nữ… Uyên Nguyên 18.01.2013   * Tựa … Đọc tiếp Tìm thơ trong nụ hoa lay

Nhạc sĩ Ðăng Khánh và ‘Sàigòn, buồn cho riêng ai?’

Chân dung nhân vật và sự kiện   Ngay ở đầu bài, nhận định về nhạc sĩ Ðăng Khánh, thi sĩ Du Tử Lê đã viết: Từ nhiều chục năm qua, đã có khá nhiều những nhân vật tên tuổi trong văn giới viết, nói về cõi giới âm nhạc Ðăng Khánh. Nhưng, có dễ chưa một ai nói về tố chất thi sĩ hay, … Đọc tiếp Nhạc sĩ Ðăng Khánh và ‘Sàigòn, buồn cho riêng ai?’

Chân dung Nhân vật và Sự kiện: Nhà báo Lê Thiệp

Lời thưa: Từ trước đến giờ, suốt quá trình làm việc ở tòa soạn nhật báo Người Việt, một trong những điều lý thú nhất là được tiếp đón nhiều gương mặt cộng đồng. Ngoài những điều được nghe, được thấy và học qua những lần gặp gỡ, mình có dịp chụp lại khá nhiều bức chân dung, lưu lại tản mác ở nhiều nơi, chủ yếu trên Facebook. Blog’s … Đọc tiếp Chân dung Nhân vật và Sự kiện: Nhà báo Lê Thiệp

Buồn ơi rau cải quê nhà!

Xem ảnh của Dân Huỳnh   Buồn ơi rau cải quê hương, Giấc ngủ giữa đường, mơ thấy tương lai!? Bẹ xanh tuổi bé còn xanh!? Ấu thơ cũng đành rong ruổi chợ xa. Buồn ơi rau cải quê nhà, Vườn rau nước mắt mẹ cha đầm đìa. 10 Tháng Giêng, 2012 UYÊN NGUYÊN Xem Bộ ảnh của nhiếp ảnh gia Dân Huỳnh Đọc tiếp Buồn ơi rau cải quê nhà!

Uyên Nguyên: Tiếng sét của tĩnh lặng vô ngôn…

Xem tranh thiền tính của họa sĩ Duy Thanh Người họa sĩ, có thể, chẳng bao giờ hiền lành, trong tranh! Những nét chấm phá của ông, qua một loạt tranh thiền tính mà riêng tôi rất thích, có những bức thật dữ dội. Cái dữ dội của một Tiếng Sét tĩnh lặng vô ngôn, được nhắc tới trong Huyền Thoại Duy Ma Cật. Hôm chị Hạnh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng sét của tĩnh lặng vô ngôn…

Phi thuyết sở thuyết

Nhớ thi sĩ Huyền Không Tượng thiết trí giữa Tàng Kinh Các, bề bộn nhiều đồ vật mà phần lớn là sách. Song, vẫn có chỗ ngồi thưởng trà nếu thêm vài vị khách đến thăm, đàm đạo. Thỉnh thoảng về đây, ngang qua cổng tam quan chợt thấy lòng mình nhẹ nhỏm, dù Ôn đã vắng chùa từ nhiều năm. ‘Ðức Phật vẫn ngồi yên’ niêm hoa vi tiếu (zh:拈花微笑), Ca … Đọc tiếp Phi thuyết sở thuyết

Bàn tay nào giữ lấy anh em!?

Feature image: Tác phẩm ‘Chung sức’ của Nguyễn Ngọc Liên   Tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt sáng nay có một buổi triễn lãm nhiếp ảnh nghệ thuật, chủ đề: “Việt Nam và các hải đảo,” do Hội Nhiếp Ảnh Quê Hương tổ chức. Bước vào trong, thấy rất nhiều hình ảnh gợi lên tình tự quê hương, nhất là nhắc nhớ mình … Đọc tiếp Bàn tay nào giữ lấy anh em!?

Cao Bá Hưng: Ngộ chưa!?

1. Sau trận loạn ly, cuộc cờ đổi thay, hai mươi bảy năm sau gặp lại, quà đem tặng bạn chí lân Ðinh Quát là tượng Tổ, hai mắt trừng, quắc. Tượng được mang đặt trang trọng phía trên đầu chỗ ngồi làm việc của bạn. Ngộ chăng, từ những cuộc đổi thay? 2. Nghệ thuật được tôn vinh, khi chính tác giả đặt mình ở một vị … Đọc tiếp Cao Bá Hưng: Ngộ chưa!?

Lời gọi Mẹ của những đứa con xa…

1. Không phải đơn thuần, mình đến đây, để hát. Ðến, trước hết, những tấm lòng Việt Nam tìm về với nhau, nhìn nhận lại thân phận mình, là những đứa con có chung một dòng máu của Mẹ, lưu vong! Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây! Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây… (Nguyễn Ánh 9) Chỉ nghe chừng đó … Đọc tiếp Lời gọi Mẹ của những đứa con xa…

Cầm lòng chiếc lá thay màu…

Cảm nhận riêng về dòng nhạc Thu của nhạc sĩ Ðoàn Chuẩn   Người yêu nhạc, xưng tụng Ông là ‘Nhạc sĩ của Mùa Thu’ thì không sai! Nhưng nếu đóng khung ở cái thời không ‘vàng phai mấy lá,’ ‘sương gió phôi pha’, thì nhạc của họ Ðoàn như ‘chim quý ở lồng.’ Ý nhạc Ðoàn Chuẩn – Từ Linh trong hầu hết tác phẩm Ông sáng … Đọc tiếp Cầm lòng chiếc lá thay màu…

Lại Tôn Dũng, mang Tình phổ Nhạc

Viết vội đôi dòng cho Tình Yêu, trong dòng nhạc Lại Tôn Dũng   Có một nét duyên tự định hình giữa dòng sinh hoạt văn nghệ Little Sàigòn. Ðó là nhóm anh em trẻ tuy không chọn việc chơi nhạc như một nghề chính. Song, đàn và hát là điều không thể thiếu trong đời sống của mình. Ở những sớm trưa hẹn hò, và chiều … Đọc tiếp Lại Tôn Dũng, mang Tình phổ Nhạc