Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

1. bỏ tôi quên giữa sân chùa đi quanh chợt thấy tuổi thưa thớt dần bỏ tôi bên gốc Bồ Ðề nhắc lại tôi từng nỗi đam mê bỏ tôi đường nét hoa văn khắc vào trong đá những băn khoăn bỏ tôi cùng chiều hoang vắng lác đác chim về đậu mái hiên bỏ tôi nhỏ bé trước dung nhan hiền ngoan em đứng … Đọc tiếp Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Biển đêm | Ảnh: Uyên Nguyên 1. Đi, có khi, chỉ vì một điều rất giản dị, rằng, mình không thể ở lại. Đi như thế, ngay từ bước chân đầu tiên, đã phiêu bồng! Đi, có khi, chỉ vì không thể đứng ngây, nhìn. Nhìn cuộc đời vẫn lãng đãng trôi, như mây, như mưa. Những hạt mưa nặng, nhẹ, tấp dạt trên đôi … Đọc tiếp Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Đêm của đêm, của đêm sâu, thẳm Tận cùng tôi trùng khởi niềm đau. Đêm của tôi nửa đời tầm tích hồng nhan em ảo hóa địa đàng Đêm của tôi, một chỗ riêng ngồi lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành đắp mộ tôi, chôn dùm nỗi nhớ tôi mang theo dù tình em ảo hóa …   4, 2012     Featured image: … Đọc tiếp Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Tháng Tư, nhắc nhớ mình những nỗi niềm chung, ngày đất nước thay ngôi, vận người lỗi nhịp. Cuộc cờ bày nên bao nỗi tang thương bẽ bàng cho một dân tộc vốn, đã dư thừa bao nỗi oan khiên trên đường sử  lịch dựng và giữ nước. Đọng lại sau lớp khói mù bom đạn chiến chinh của người lính trận một thời oai hùng là … Đọc tiếp Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Keeping our dreams alive

Thi thoảng chị gọi, bảo làm chút việc cho Viện. Lần này, sắp xếp công việc bề bộn trong ngày hoàn tất ngay, rồi gởi lại cho chị một mẫu thiết kế flyer chương trình văn nghệ chủ đề: ‘HÁT CHO TƯƠNG LAI VIỆT NAM,’ kèm theo mấy lời ‘trêu ghẹo’ giữa thâm tình chị em, ngót đã hơn hai mươi năm: “Tuổi trẻ Việt Nam nghèo lắm[1], … Đọc tiếp Keeping our dreams alive

Chia khúc tôi

Kính tiễn Anh. táng nhang cháy rực tim người lệ ròng chảy rát tâm can chiếc cầu sinh tử bắc ngang tình duyên càng thắm… càng đoạn tràng em ơi! 2. bàng hoàng đứng trước mộ phần run tay nắm đất lấp khuôn phận người trên bia trạm khắc tên mình tầng sâu địa phủ nộ lời yêu ma xác thân chớp bóng chiều tà … Đọc tiếp Chia khúc tôi

Chỉ là chuyện tình cờ…

1. Một bận, lâu rồi, anh Trần Đông Phương mang tặng mấy cái vé đi “nhảy đầm”, show trình diễn đặc biệt của hai ca sĩ Trần Thu Hà và Quang Tuấn tại vũ trường Majestic, nay đã thay tên là Avec. Chủ đề đêm nhạc buổi ấy là ‘Tình Ca Mùa Đông,’ do anh Phương, lúc này còn là chủ nhiệm tạp chí ‘Her World – Thế giới của Nàng’ đứng … Đọc tiếp Chỉ là chuyện tình cờ…

Ở một góc đời nhỏ, đáng yêu!

Viết cho Kiện, tức nhạc sĩ Lại Tôn Dũng Mừng anh nhận diện tình yêu! (K. là cách xưng quen giữa tình anh em), 1. Trên nền trắng chảy loang mấy bệt mực đen ẩn dụ công án, là khuôn hình vuông vức, đóng lại gương mặt Kiện cuối xuống, nụ cười điểm nhẹ. Trông Kiện hiền từ, sự hiền từ thường rất hiếm hoi … Đọc tiếp Ở một góc đời nhỏ, đáng yêu!

Có con chim xếp cánh về đậu

Ảnh tình cờ 23/12/2011: Mỗi chiều tan sở, lái xe ngang qua khúc đường này, nắng sầu chênh chếch tạt hình cây xõa bóng nghiêng trên mấy bờ tường bệch bạc. Trời mùa đông ngất tạnh khẳng khiu trơ cành, chỉ sót lại dăm tờ lá mục du dương với gió, và chiều nay có con chim xếp cánh về đậu! Đọc tiếp Có con chim xếp cánh về đậu

Bóng thinh không

‘Mót,’ là mượn cái chữ xềnh xàng của Tư, để trình làng bộ ảnh cho Nguyên Việt*. Chụp ảnh như cách ‘mót’ thời gian, thường đã hiếm hoi hơn, lúc mình lao theo cuộc sinh nhai… ‘Mót’ thời gian, còn có nghĩa là mong giữ chút kỷ niệm, mà ngay lúc mình vừa bắt chụp được bóng, thoắt đã thành dĩ vãng…  ‘Mót ảnh’, cũng là cách … Đọc tiếp Bóng thinh không

Bay về thả tiếng nhớ bên sông

Mùa Thu biển cũng vàng như lá chiều loang lên bãi tiếng sóng thầm con chim đứng soi hình bóng nắng tôi đứng soi tình đã gió bay! Một chiều Thu nắng chìm đáy biển bãi hoang vu mây kéo tràn bờ thuyền xa chấp chới buồm căng gió níu tà dương vạt sóng mê hồn. Tôi đứng soi tình tôi đã chìm vớt lên chỉ  thêm niềm cô liêu… mơ hóa thân làm … Đọc tiếp Bay về thả tiếng nhớ bên sông

Vũ Quý Hạo Nhiên: Giải pháp nào cho ‘Đường tới thành Thăng Long?’

Quá nửa khuya (11/14/2011), Blogger Vũ Quí Hạo Nhiên gởi một ‘comment’ lên diễn đàn ‘facebook‘, nhận định vắn tắt sự kiện giới hữu trách Việt Nam lại chuẩn bị trình chiếu bộ phim ‘giả’ sử: ‘Đường tới thành Thăng Long’, nội dung cuộc đời và sự nghiệp dựng và giữ nước của bậc quân vương Lý Thái Tổ.  ‘Comment’ viết: ‘Thay vì đả kích … Đọc tiếp Vũ Quý Hạo Nhiên: Giải pháp nào cho ‘Đường tới thành Thăng Long?’

Từ tranh, non nước trở mình!

Khi nghe tin Thắng có nạn Với tôi, Thắng chụp ảnh rất đẹp, mà không chỉ đẹp vì anh biết chọn những góc độ nghệ thuật, ánh sáng và sắc màu. Ảnh của Thắng đẹp vì khi xem, hồ nghe có tiếng thì thầm của sông núi Việt, mà công năng chấn động tỏa lan vào những tâm hồn thương yêu từng tấc đất quê nhà. Ảnh của Thắng, … Đọc tiếp Từ tranh, non nước trở mình!

Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…

Thi sĩ Du Tử Lê – Ảnh: Nguyên Việt (Uyên Nguyên) Biển ngàn đời là nỗi ám ảnh sâu, im chìm trong tiềm thức rồi bất giác hiển linh thành cõi mông mênh lồng lộng quê nhà. Đó là cảm giác thường trực của những lần lang thang xuống bãi. Thuở còn đi học ở Việt Nam, tôi trót mê đắm mấy câu thơ này của … Đọc tiếp Biển tôi, một cõi hiển linh quê nhà…