Một đám bạn ta, chừ tan tác quá!

bạn về dự đám tang tôi tiễn người quá vãng cuộc tình hôm qua kinh nghe giữa cõi ta bà hằng hà sa số hồn ma hiện hình. tôi nằm ngay ngắn quan tài mừng nghe bạn vẫn rưng rưng lệ sầu ừ, một đám bạn ta tóc đang ngã màu đã từng khóc nhau một đời chưa hết, đủ nên khóc lần này nữa, … Đọc tiếp Một đám bạn ta, chừ tan tác quá!

Làm sao để giữ yêu thương lại

1. Tháng 9 cuối Hạ, những cơn bão liên tiếp kéo theo nhau từ phương trời xa xôi băng ngang đại dương để tiến vào thềm lục địa. Có những thành phố mà bão đi qua, nhưng cũng có những thành phố mà bão như chưa hề quen biết. Người ở vùng bão lo tránh nạn, người không ở vùng bão vẫn tiếp tục đời … Đọc tiếp Làm sao để giữ yêu thương lại

Nhắc con một mối đạo buồn!

1. Ông nằm xuống, không biết có để lại gì không, mà trong nhà mấy người con đâm ra lục đục mãi. Tương truyền, từ nhiều đời trước Ông được trao lại một khối gia tài đồ sộ của Tổ Tông, và trải qua bao thời đại nhiễu nhương đầy quyền biến, vất vả và lao nhọc, gia tài của Ông càng tích lũy thêm hơn. Tang lễ … Đọc tiếp Nhắc con một mối đạo buồn!

Tay người chới với…!

để chia sẻ với anh chị Hồng Chi, bạn Nguyên Thùy và Lê Công Trí… 1. Tôi bước ra, thấy anh đang ngồi ở bàn làm việc với một nhân viên trong tòa soạn nhật báo Người Việt. Anh đến để cậy đăng cáo phó. Tôi tiến gần bắt tay và vỗ nhẹ lên vai anh như bày tỏ sự chia buồn. Anh với tay nắm lấy rồi … Đọc tiếp Tay người chới với…!

Chỉ cần lắng nghe thôi

    Chùa tọa lạc trong núi, bốn phía hoang vu, quanh năm trầm ngâm bóng tượng… Cuộc sống có những khi cảm thấy mệt nhoài, mình thường ghé lên. Sư thầy đã lâu ít về, chùa bỏ hoang, buổi chiều có tiếng chim kêu lạc lỏng giữa rừng, và tiếng suối vọng lên như tiếng khóc! ‘Lạy đức Quán Thế Âm Bồ Tát, chúng con … Đọc tiếp Chỉ cần lắng nghe thôi

Ðường về tan tác chim bay

  1. Trên trời bầy chim bay xé tan tác gió! Mặt trời im phắc nắng những luồng điện chạy dọc ngang chạm mạch nổ lắp bắp. Chiều đong đưa bảng viết tên đường số 1st, đầu kia con phố Bolsa, tòa Fú Lú Shòu chễm chệ. 2. Chiều về tan tác chim bay nơi con phố cũ đường number one kéo dài không ai dừng … Đọc tiếp Ðường về tan tác chim bay

Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ trước những điều tư lự của cha ông (Vi Khuê – Bỡ Ngỡ) 1. Cũng dễ hiểu thôi, khi bà con mình dùng mọi hình thức phản kháng để truất hết những nỗi thống hận vì bóng ma chủ nghĩa cộng sản còn đeo ám tâm tư, xuyên qua mọi hành vi mà mỗi người đều có quyền … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Con lớn lên vô cùng bỡ ngỡ*

Uyên Nguyên: Tỉnh, điên trong cuộc Tồn sinh-Lịch sử

Bùi Giáng và Dê tím hoa cà sơn dầu trên giấy plast 20 x 22 in đinh cường 6- 2013   Tưởng nhớ Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng, và phỏng theo ý của Thầy Tuệ Sỹ   Nửa khuya nóng, bức bách người không chợp mắt được, vói tay cầm lấy quyển sách cũ mèm đã vàng khô trang, lật lật chậm rãi vì … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tỉnh, điên trong cuộc Tồn sinh-Lịch sử

Quạnh quẽ hiên sau rầu rầu…

Ngẫu ngâm Quạnh quẽ hiên sau rầu rầu phố xá xanh lại mùa biển dâu: Chiến quốc – Xuân thu, Vị Ương cố sự “Diệc nhĩ thị thu trường!”* Vô khả, vô bất khả Thảo mộc vị tất vô tình Đãn nguyện vô sự thường tương kiến! 12/07/2012    * Một câu trong bài thơ của Hy Doãn, hiệu là Đạt Hiên Đọc tiếp Quạnh quẽ hiên sau rầu rầu…

Hương của chữ

“Tiếng của người đào sâu tầng mộ địa chôn sống ta giữa vũng máu giận hờn” (Uyên Nguyên)   Giữa khoảnh khắc yên lặng của đêm, ngồi bên bàn phím lọc cọc mấy đoạn rời. Chỉ có tiếng của từng con chữ hăm hở và nhịp tim tôi đang thở. Đã nhiều đêm không ngủ được giấc thường, nên nửa khuya vẫn mở trắng mắt, loay hoay … Đọc tiếp Hương của chữ

Ðường đi phía trước ngắn, lùi hơn…

  Bố đã thấy được rồi đường đi phía trước ngắn, lùi hơn sau lưng còn lại mấy tuổi nhìn các con đắp đổi lớn thêm. Bố đã hiểu được rồi phút trùng phùng chắc gì vui!? cứ để con bước vào ngày mới đẹp, lạ trong muôn mắt người. Bố đã biết được rồi đất trời rất đỗi ung dung nằm yên chờ giờ tự … Đọc tiếp Ðường đi phía trước ngắn, lùi hơn…

Cho con ngày mai kia, lớn…

  Sẽ có một ngày con lớn lên để hiểu bố làm thơ vì không nói được gì Thế gian chật đầy âm thanh, tràn vào tai loài người cạn kiệt tình thâm, nứt nẻ tim. Rồi có một ngày con lớn lên sẽ hiểu thơ vừa ra đời, cũng chết ngạt vì thiếu dưỡng hơi Không gian quanh đây rần rật bóng dơi đen … Đọc tiếp Cho con ngày mai kia, lớn…

Từ tang thương đó, mà hoài oan khiên

Nghĩ quanh trong phòng thâu…   Suốt buổi quay hình, tôi không thấy Cô cười. Tác phẩm của Cô là một bộ trường thiên Văn Học Sử buồn bã, bởi lúc mở từng trang sách ra, cảm giác như nước mắt của chính tác giả đã chảy tràn và thấm biến lên từng con chữ! Ðã có những ngày lịch sử oan khiên nơi xứ Bắc, bấy giờ tưởng chỉ làm một trận tàn sát trong giới cầm … Đọc tiếp Từ tang thương đó, mà hoài oan khiên

Ai gieo nên nỗi cơ cầu tuổi thơ?

 từ Diane Trần, mà thương tuổi thơ Việt Nam   Bạn ở quê nhà, nhân ngày ‘Thiếu Nhi Việt Nam‘ 1 tháng Sáu, mà gởi cho xem vài tấm ảnh. Ảnh theo bạn kể, chụp lâu rồi và một số khác sưu tập từ trên mạng. Nhìn ảnh, hiểu bụng dạ bạn đang xót xa! Còn mình ở đây vẫn ngồi chong đêm, hồn cũng chơi vơi đắm sâu trong … Đọc tiếp Ai gieo nên nỗi cơ cầu tuổi thơ?

Hạ theo về những cơn mưa…

1. Mùa Hạ như bắt đầu bằng những cơn mưa nhẹ, lớt phớt. Nắng thoáng, chập, cheo leo cả ngày hồ như một giấc ngủ lim dim, không gay gắt, nồng, mà đủ oải! Mùa Hạ vừa bắt đầu với những bản tin xé ngang, lại thêm những người thân, quen biết vừa vĩnh viễn ra đi, sự ra đi vốn bình thường trong lý lẽ đời sống, … Đọc tiếp Hạ theo về những cơn mưa…