Quê hương đau đáu nỗi đau nghìn trùng…!

Ghi nhận từ một chuyến từ thện, ‘Lương Y đến vùng cao’ của bạn Bamboo Nguyễn   Bạn kể, cụ cứ ngồi mãi ngoài nắng mà không chịu vào trong mát, dù giữa sân vẫn có nhiều khoảng mát để ngồi. Và bạn không biết làm sao, đành ra ngồi bên cạnh với cụ. Tấm hình là một kỷ niệm đẹp! Với mình, nó không chỉ đẹp … Đọc tiếp Quê hương đau đáu nỗi đau nghìn trùng…!

Người bé bỏng trong trời đất, mà chưa chịu nhỏ nhoi hơn!

    1. Buổi tối, ngồi ở phòng đọc sách nhìn ra hiên ngoài, mảnh trăng treo lửng giữa trời như ngự trên vòm ngói của những căn nhà đối diện. Ánh sáng trăng mờ ảo, lan toả đẩm vào màn sương mây khoanh thành một vòng tròn trắng đục. Tay không chạm được mà cảm giác ngây ngấy lạnh! Trăng đêm nay không đẹp, trời … Đọc tiếp Người bé bỏng trong trời đất, mà chưa chịu nhỏ nhoi hơn!

Vào cuộc điên I: Chợt khóc dùm ta những can qua

Trước và sau Tuồng vừa diễn xong, màn hạ, đèn bật sáng, khán giả đứng lên lũ lượt ra về, túa ra ngoài phố. Những diễn viên rủ bỏ y trang lộng lẫy, lau vội phấn son, cũng bước theo ra phố, nhìn khán giả của mình bắt đầu diễn tuồng. 1. Người dựng lên những tấn tuồng Ta làm con rối giữa muôn mắt nhìn … Đọc tiếp Vào cuộc điên I: Chợt khóc dùm ta những can qua

Chiều nay, còn ai khóc cho ai?

Chiều sậm tối, người đàn ông khập khiểng bước vào khuôn viên tượng đài, lặng lẽ… Trên chiếc đỉnh đồng, lửa đang bập bùng cháy… Có người đàn bà theo sau, đứng cạnh chồng, đưa tay quệt nước mắt… Chiều nay, còn ai khóc cho ai? Mình chợt nhớ mấy câu thơ này của Nguyễn Tất Nhiên: “… Chiều Quân Ðội Nghĩa Trang chiều mệnh danh … Đọc tiếp Chiều nay, còn ai khóc cho ai?

Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Biển đêm | Ảnh: Uyên Nguyên 1. Đi, có khi, chỉ vì một điều rất giản dị, rằng, mình không thể ở lại. Đi như thế, ngay từ bước chân đầu tiên, đã phiêu bồng! Đi, có khi, chỉ vì không thể đứng ngây, nhìn. Nhìn cuộc đời vẫn lãng đãng trôi, như mây, như mưa. Những hạt mưa nặng, nhẹ, tấp dạt trên đôi … Đọc tiếp Người vẫn làm khổ nhau, bằng tình yêu!

Uyên Nguyên: Có khác gì không, trong nỗi nhớ nghìn trùng

Ảnh minh họa (Trần Trung Ðạo) 1. Cali những ngày mưa dầm, đầu buổi chiều trời đã tối sẩm. Có những ngày như thế, sung sướng mượn cớ từ chối với chính mình mọi cuộc vui bên ngoài, để nằm nhà nghe mưa rỉ rả, là điều thật thú vị! Song, đòi hỏi một sự chịu đựng dị thường, bởi lúc đưa tay hứng từng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có khác gì không, trong nỗi nhớ nghìn trùng

Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

ÐOẢN KHÚC NGÀY 1. Trên tầng ba cao ốc kiếng đen nhìn xuống xa lộ từng hàng xe khổng lồ như bày kiến bò nhanh tất bật nhột nhạt len len giữa bắp cơ não giựt phăng ta lại chốn nào ngước mặt hứng gió lao đao đầy ấp tân toan vỡ trào tâm sự! 2. nhẩn nha vạt nắng chiều lắt lay trên ngọn dương … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ðoản khúc ngày và lời trăng trối của đêm

Lúc giờ điểm tình yêu lên ngôi

Bởi rồi sẽ, những con tim cũng đến hồi tật nguyền, khô máu; những nụ hôn mượn thời gian về tàn tạ dung nhan; những ánh mắt dịu dàng; những nụ cười hạnh phúc, sẽ tắt lịm hiển nhiên khơi dậy từ giờ phút ban đầu lúc vừa thắp lên đóm lửa tình yêu nồng cháy sùng bái dâng tụng bời bời. Bởi rồi sẽ, … Đọc tiếp Lúc giờ điểm tình yêu lên ngôi

Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

1. Thời gian như lửa thiêu cháy trên đầu ngọn tóc, bạc! Đất trời rộng thênh thang sải tay đời chật, hẹp! 2. Cuộc vui vá víu suy tàn thân thể từng giọt máu tan hắt hiu chiều vẳng tiếng Hạc băng băng vượt nhánh sông buồn bóng trắng lặng giữa mù sương viên sỏi lăn từ triền dốc khoáy động hồ gương âm ba … Đọc tiếp Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

1. Buồn, vui tủn mủn làm người ngày sau để lại tiếng cười dở dang 2. nỗi nhớ mông lung không dung nhan sắc hương em đã lạt phai màu phấn sự thật bao giờ cũng cẩn mật về sau chân lý là, … lúc muộn màng …. mình biết yêu nhau. 3. tiếng khóc vang lên trong đêm tối là nỗi buồn trầy xước xương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Buồn, vui tủn mủn làm người…

Mê khúc anh, là từ khi em đến…

“Giăng ngang đời nhẹ tựa làn hương Đưa hồn đi trong cõi vô thường…” (Mê Khúc – lời nhạc của Anh Thoa)   1. Mê khúc em, từng đoạn sông đã trôi xa, lơ lững trên mây bóng sông lồng lộng  mênh mông xuôi về biển cả. Mê khúc em, từng đoạn buồn tẩm son môi xin cho tươi rói lại, oằn mình nỗi đau với nhạc, … Đọc tiếp Mê khúc anh, là từ khi em đến…

Chỉ là chuyện tình cờ…

1. Một bận, lâu rồi, anh Trần Đông Phương mang tặng mấy cái vé đi “nhảy đầm”, show trình diễn đặc biệt của hai ca sĩ Trần Thu Hà và Quang Tuấn tại vũ trường Majestic, nay đã thay tên là Avec. Chủ đề đêm nhạc buổi ấy là ‘Tình Ca Mùa Đông,’ do anh Phương, lúc này còn là chủ nhiệm tạp chí ‘Her World – Thế giới của Nàng’ đứng … Đọc tiếp Chỉ là chuyện tình cờ…

Khúc sông thuở ấu…

Buổi sáng bừng mắt mừng hồn nhiên lá xanh xanh lại, chia ngôi những mùa lặng lẽ xoay vần hợp tan ngày trót đi lại về. Về giữa phố xưa lòng se sắt nỗi nhớ tưởng lạ, thì ra bốn mùa còn quay quắt nhớ nhung Em. Hiện thân Em không phải là nàng kiều hoa diễm nữ, hiện thân Em bốn mùa hoa, quả, … Đọc tiếp Khúc sông thuở ấu…

Cơ chi mà bày chuyện, làm báo!?

Cuối năm Ta kể chuyện, trong nhà…! Sách xuất bản năm 2006[1], nên xét ra, vẫn rất mới, khi anh Ðỗ Ngọc Yến còn ở với anh em, viết lời giới thiệu mà cho đến hôm nay mỗi khi đọc lại, mình vẫn cảm nhận đó là những dòng tâm bút đầy ‘bản lĩnh’ của ‘người làm báo’ nói chung, và riêng cho thế hệ bạn trẻ … Đọc tiếp Cơ chi mà bày chuyện, làm báo!?

Ai cầm giữ sát na tan mặt nguyệt?*

09-01, Giỗ anh Vũ Ngọc Khuê (1944-2009) thành viên ban phát hành, Gđ NV 1. Thời gian trắng toát, tiếng đồng hồ treo trên đầu giường như viên sỏi lăn long lóc giữa đêm khuya tĩnh mịch. Có đôi lúc mình cảm nhận một điều rất lạ, là, mình như chưa hề hiện diện ở nơi chốn này. Mọi thứ đều xa lạ, lòng bỗng dửng dưng… … Đọc tiếp Ai cầm giữ sát na tan mặt nguyệt?*

Liên-tồn hóa thân

1. Mỗi buổi sáng khi ngồi vào bàn làm việc, tôi kéo toang mành cửa hướng ra phía ban-công, từ chỗ ngồi có thể thấy được một khoảng không gian rộng rải và yên tĩnh của khu vườn. Buổi sáng đầu ngày với tiết Xuân vừa đến, nhưng trên bãi cỏ xanh rì dựng lên một cội cây già còn giữa mùa thay lá. Những … Đọc tiếp Liên-tồn hóa thân

Văn – Nghiệp

Một lần, anh Phạm Quốc Bảo cho biết là sẽ “chiếu cố” chọn một bài Văn, Thắp Xuân của Uyên Nguyên, đăng vào Quán Văn, tờ báo thông tin văn chương nghệ thuật do chính anh  và cố nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu đề xướng. Báo phụ trương phát hành mỗi hai tuần một lần, kèm ngay trang giữa của Nhật báo Người Việt, ấn bản số lượng lớn. Một … Đọc tiếp Văn – Nghiệp