Nơi Bờ Cõi Khởi Ðầu của bụi…

Ðể cám ơn chị Hằng Hà vừa nhắc nhớ một Người Thơ, Nhà Văn Mai Thảo  Hôm qua chị Hằng Hà, nhắn vào blog, nhắc lại ngày Sinh Niệm Mai Thảo, là khuôn mặt văn chương Việt Nam. Ông đã đến cuộc đời này, vác trên vai một gia tài Văn, rồi để lại hết, mà đi, tháng Giêng, 1998. Tháng Giêng Cỏ Non, tháng Giêng … Đọc tiếp Nơi Bờ Cõi Khởi Ðầu của bụi…

Tản văn của Bích Huyền: Anh nằm đó nghìn thu giấc ngủ

Lời thưa: Bài tản văn của nhà văn Bích Huyền viết vào mùa lễ Veterans Day, mùa ghi nhớ những tấm lòng vì Ðất Mẹ. Không ai hân hoan với chiến tranh, và chẳng ai khóc đủ cho những điều mất mát để lại nơi chiến trường xưa. Những người lính trở về mang theo những cơn ác mộng, bởi từng mong giữ giấc mơ hoà bình … Đọc tiếp Tản văn của Bích Huyền: Anh nằm đó nghìn thu giấc ngủ

Tiếng vọng thức lay nhân bản

Ðịa ngục, đáy vực nở hoa tiếng vọng thức lay nhân bản. UYÊN NGUYÊN, thượng tuần tháng 10, 2012 Kính tiễn chí sĩ Nguyễn Chí Thiện tác giả ‘Hoa Ðịa Ngục’ Triệu cuộc đời khổ oan,  Nát tan trăm ngàn mảnh  Chắp lại mới hóa thành  Mấy vần thơ ai oán (Thơ Nguyễn Chí Thiện) Đọc tiếp Tiếng vọng thức lay nhân bản

Nhắc con một mối đạo buồn!

1. Ông nằm xuống, không biết có để lại gì không, mà trong nhà mấy người con đâm ra lục đục mãi. Tương truyền, từ nhiều đời trước Ông được trao lại một khối gia tài đồ sộ của Tổ Tông, và trải qua bao thời đại nhiễu nhương đầy quyền biến, vất vả và lao nhọc, gia tài của Ông càng tích lũy thêm hơn. Tang lễ … Đọc tiếp Nhắc con một mối đạo buồn!

Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

    Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi kỷ niệm trầm kha cơn đau lịch sử cười ai, khóc ai vàng thau phố người!? Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi người muôn năm cũ, hồn đâu bây giờ?* xưa sau chỉ một nụ cười thuở theo xuống phố làm người nhục vinh! Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi tôi ru tôi giấc triền miên ngậm … Đọc tiếp Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

Chỉ cần lắng nghe thôi

    Chùa tọa lạc trong núi, bốn phía hoang vu, quanh năm trầm ngâm bóng tượng… Cuộc sống có những khi cảm thấy mệt nhoài, mình thường ghé lên. Sư thầy đã lâu ít về, chùa bỏ hoang, buổi chiều có tiếng chim kêu lạc lỏng giữa rừng, và tiếng suối vọng lên như tiếng khóc! ‘Lạy đức Quán Thế Âm Bồ Tát, chúng con … Đọc tiếp Chỉ cần lắng nghe thôi

Sẽ một lần vẫy tay chào nhau, đi!

Gởi Nghiêm Quý Ngô Lê Bích Khuê, nhớ Bố Thu   Buổi trưa hôm đó, Anh gọi Bích Khuê và rủ cả tôi ra quán Cháo Cá Chợ Cũ, tọa lạc trên đường Westminster cùng ăn trưa. Khi tôi và Khuê vừa đến, Anh đã ngồi chờ sẵn nơi đó chừng mươi phút rồi. Bích Khuê trong thời gian này đang làm việc cùng với tôi cho một hãng in của người Trung … Đọc tiếp Sẽ một lần vẫy tay chào nhau, đi!

Theo mùa Hạ đi…

Nhân anh ÐN cho xem hình, và nhắc thầy Bảo Phúc ( mất lúc 12 giờ 52 phút ngày 31-5-2009)   1. Hồi nhỏ, mình thích vẽ hơn đàn, nên chỉ theo Thầy học nhạc một thời gian rất ngắn, rồi thôi. Thuở đó Thầy dạy nhiều thể loại nhạc, lớp học ở gần nhà, tại con hẻm trên đường Nguyễn Kim, Quận 10, Sài Gòn. Vài năm trước nhân … Đọc tiếp Theo mùa Hạ đi…

Chị đi rồi, mình anh, nỗi đau có hết!?

Viết cho chị… đã xa, và thay lời chia buồn cùng anh, 1. Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm. Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần. (Hai hàng me đường Gia Long, Nguyễn Tất Nhiên – 1973) Chỉ hai tuần trước, lúc ngồi ăn tối với anh, mình nghe anh nói: “Trông cho chị đi sớm…!” Dưới ngọn đèn vàng từ nóc nhà thả trũng … Đọc tiếp Chị đi rồi, mình anh, nỗi đau có hết!?

Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Tháng Tư, nhắc nhớ mình những nỗi niềm chung, ngày đất nước thay ngôi, vận người lỗi nhịp. Cuộc cờ bày nên bao nỗi tang thương bẽ bàng cho một dân tộc vốn, đã dư thừa bao nỗi oan khiên trên đường sử  lịch dựng và giữ nước. Đọng lại sau lớp khói mù bom đạn chiến chinh của người lính trận một thời oai hùng là … Đọc tiếp Nhưng Mẹ ơi, giờ đây sao Mẹ khóc!?*

Ở đục, trắng lòng

‘Ưng vô sở trụ*’ một nụ Sen hồng ở đục, trắng lòng tỏa lân hương Ðạo. thượng tuần tháng 3, 2012 Kính tiễn một bậc thầy, Cư sĩ Liên Hoa     * 應無所住而生其心 Ưng: Thuận, bằng lòng, nên. Vô: không. Sở: nơi chốn. Trụ: ở. Nhi: mà, Kỳ: cái ấy. Tâm: cái tâm của con người. Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm: nên không trụ vào chỗ nào mà sanh ra tâm ấy. Ý nói: để cái tâm trống không, … Đọc tiếp Ở đục, trắng lòng

Vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài…

Lễ Tiểu Tường, kính nhớ Sư-Huynh Phổ Hòa (tức Trưởng niên Hồng Liên Phan Cảnh Tuân)  1. Mới đó chừng đã, tận đường vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài thuở chưa đi hết, lòng đâu biết tận tuyệt cuối đường mấy người thương? 2. Than ôi! sao chưa kịp tỏ lòng nhau đã thấy bóng đổ trên tòa áo quan. 2012 Ảnh: Bóng Từ (by Nguyên Việt)   … Đọc tiếp Vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài…

Chia khúc tôi

Kính tiễn Anh. táng nhang cháy rực tim người lệ ròng chảy rát tâm can chiếc cầu sinh tử bắc ngang tình duyên càng thắm… càng đoạn tràng em ơi! 2. bàng hoàng đứng trước mộ phần run tay nắm đất lấp khuôn phận người trên bia trạm khắc tên mình tầng sâu địa phủ nộ lời yêu ma xác thân chớp bóng chiều tà … Đọc tiếp Chia khúc tôi

Cơ chi mà bày chuyện, làm báo!?

Cuối năm Ta kể chuyện, trong nhà…! Sách xuất bản năm 2006[1], nên xét ra, vẫn rất mới, khi anh Ðỗ Ngọc Yến còn ở với anh em, viết lời giới thiệu mà cho đến hôm nay mỗi khi đọc lại, mình vẫn cảm nhận đó là những dòng tâm bút đầy ‘bản lĩnh’ của ‘người làm báo’ nói chung, và riêng cho thế hệ bạn trẻ … Đọc tiếp Cơ chi mà bày chuyện, làm báo!?

Ai cầm giữ sát na tan mặt nguyệt?*

09-01, Giỗ anh Vũ Ngọc Khuê (1944-2009) thành viên ban phát hành, Gđ NV 1. Thời gian trắng toát, tiếng đồng hồ treo trên đầu giường như viên sỏi lăn long lóc giữa đêm khuya tĩnh mịch. Có đôi lúc mình cảm nhận một điều rất lạ, là, mình như chưa hề hiện diện ở nơi chốn này. Mọi thứ đều xa lạ, lòng bỗng dửng dưng… … Đọc tiếp Ai cầm giữ sát na tan mặt nguyệt?*

Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!

Kính viếng hương linh thân phụ của bạn Nhật Sơn Nguyễn Thanh Lâm, mãn phần mùng 1 tháng Giêng, 2012 (TL)    Từ dạo theo xuống ngỡ ngàng Cõi đời bát ngát bàng hoàng khóc nhau… Trùng phùng gieo cuộc bể dâu Ngày sau bái biệt chào nhau đi về… Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!   * Ảnh: Phù vân (by Nguyên Việt) Đọc tiếp Nhân sinh, chung nỗi buồn tênh!