Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Tháng 6, Mẹ từ Cali hối hả về quê, nhưng vẫn không kịp nhìn mặt Dì Lễ thêm lần nào nữa, trước giờ Dì nhắm mắt. Ngày đưa tang, Mẹ đứng cạnh kim quan của em, khóc rõ thành tiếng! Dì xuất gia trước năm 1975, nên kể từ dạo đó, Ông Ngoại căn dặn trong nhà không một ai được gọi bằng “Dì” nữa, mà phải giữ phép xưng bằng … Đọc tiếp Năm nay Mẹ không mừng Xuân!

Uyên Nguyên | 2009: Chiều Cuối Năm và, Tiếng Khóc Hài Nhi

Âm bản | Ảnh: Uyên Nguyên   Nhớ anh Ngô Mạnh Thu và, Vũ Ngọc Khuê.   1. Những ngày cuối năm, công việc trong sở tất bật, có hôm vừa bước ra cửa là lúc những người phụ trách giao báo mỗi buổi sớm cho các cơ sở thương mại quanh vùng cũng vừa đến, họ bắt đầu công việc của ngày. Với mình … Đọc tiếp Uyên Nguyên | 2009: Chiều Cuối Năm và, Tiếng Khóc Hài Nhi

Từ hư không đến rồi, về hư không…

Chẳng cầu lạy lục khói nhang chẳng mong trái quả rềnh ràng lễ nghi Từ Hư không đến rồi đi Ăn Mày Thế Kỷ* hề gì vướng chân!? Đạt Ma diện bích chín năm Còn ông đẽo đá thấy Tâm Bồ Đề! Hề Từ hư không đến, hư không, về** “trong không vọng niệm ngoài bặt các duyên”*** Cảm tác ở nhà quàn khi đứng … Đọc tiếp Từ hư không đến rồi, về hư không…

Tiễn anh Nguyễn Đức Quang là, ‘một nụ cười không tươi!”

Hôm nay cười vang tiễn Anh là, “nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi”   Từ ngày anh Ngô Mạnh Thu mất đi, thì tôi không còn dịp đến nhà anh Nguyễn Đức Quang nữa. Ngôi nhà ngày ấy cũ, nằm im lìm trên mấy trăm thước sân vuông đối diện một ngôi trường trung tiểu học, mỗi ngày nghe rộn tiếng … Đọc tiếp Tiễn anh Nguyễn Đức Quang là, ‘một nụ cười không tươi!”

Trường giang con sóng sáng ‘Gươm thiêng hào kiệt’

Nhân đọc tuyển tập “Tưởng niệm người Du Ca Muôn Thuở” do nhóm thân hữu cựu sinh viên Viện Đại Học Đà Lạt thực hiện, nhớ Anh Quang rồi nghĩ mông lung… Những tấm lòng bầu bạn mở ra, rồi xếp lại trong một tuyển tập nhỏ, dù chỉ tiêu biểu của muôn một mối giao tình giữa bằng hữu anh em, do giới hạn … Đọc tiếp Trường giang con sóng sáng ‘Gươm thiêng hào kiệt’