Cao Bá Hưng: Ngộ chưa!?

1. Sau trận loạn ly, cuộc cờ đổi thay, hai mươi bảy năm sau gặp lại, quà đem tặng bạn chí lân Ðinh Quát là tượng Tổ, hai mắt trừng, quắc. Tượng được mang đặt trang trọng phía trên đầu chỗ ngồi làm việc của bạn. Ngộ chăng, từ những cuộc đổi thay? 2. Nghệ thuật được tôn vinh, khi chính tác giả đặt mình ở một vị … Đọc tiếp Cao Bá Hưng: Ngộ chưa!?

Người Việt chịu đau đến bao giờ!?

Chuyện tưởng cười, mà chẳng thể cười! Vài tháng trước, theo dõi sự kiện ‘Ðập thủy điện Sông Tranh 2,’ mình thấy đó chẳng phải là chuyện dễ ngó lơ. Song, ứng xử như thế nào của nhà nước hiện nay, vẫn là điều khó hiểu(?) Vài tháng trước, Nhật Báo Người Việt đã có loạt bài về sự cố này. Xét ra như Liêu … Đọc tiếp Người Việt chịu đau đến bao giờ!?

Chuyện rất thường và thương tâm: Tình Cha

Mục điểm văn ‘Chuyện rất thường và rất thương tâm’ vừa mở ra, ghé thăm đầu tiên và chia sẻ là nhà văn Bích Huyền.* Bạn đọc ít nhiều đã quen với chương trình văn học nghệ thuật mà cô phụ trách trên kênh VOA trước đây. Tâm tình Bích Huyền qua đó, như ngọn nguồn bao dung, lượn quanh cuộc đời, róc rách reo lại niềm … Đọc tiếp Chuyện rất thường và thương tâm: Tình Cha

Lại Tôn Dũng, mang Tình phổ Nhạc

Viết vội đôi dòng cho Tình Yêu, trong dòng nhạc Lại Tôn Dũng   Có một nét duyên tự định hình giữa dòng sinh hoạt văn nghệ Little Sàigòn. Ðó là nhóm anh em trẻ tuy không chọn việc chơi nhạc như một nghề chính. Song, đàn và hát là điều không thể thiếu trong đời sống của mình. Ở những sớm trưa hẹn hò, và chiều … Đọc tiếp Lại Tôn Dũng, mang Tình phổ Nhạc

Non nước nghìn năm họa bắc phương!

  1. Mấy hôm tá túc ở nhà anh Trần Trung Ðạo, anh chị chu đáo dành sẵn cho một căn phòng tiện nghi trên tầng hai. Nhưng tôi chỉ xin một chiếc chăn đắp và được ngả lưng ở sofa nơi phòng khách, tầng trệt. Góc phòng có một hồ nuôi cá vàng, và một hồ nữa nuôi rùa. Mấy ngày ở Boston, đang đêm lạ giờ … Đọc tiếp Non nước nghìn năm họa bắc phương!

Uyên Nguyên: Thơ Vương Từ: Buồn vui, một tiếng cười, xòa!

Há, Vương Từ làm thơ không vất vả chạy in như nhiều nhà thơ tôi đã từng quen biết! Thơ ông sẵn có bạn bè đem in thành tập, rồi từ trong nhà gởi ra, tặng lại cho tác giả. Sướng thật! Vương Từ làm thơ như uống rượu, hoặc giả uống rượu rồi, có thơ. Nhưng uống rượu và làm thơ để làm gì? Mua … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Vương Từ: Buồn vui, một tiếng cười, xòa!

Sứ giả quả đất

Thật lòng mỗi bận đi qua con phố này, tôi lại nhớ đến anh và những điều anh nói. Ngặt, những điều đó ít nhiều vẫn bị cho là hoang tưởng, bởi có thật những món nợ lớn hay nhỏ, chỉ được nhìn nhận là sự trả vay giữa con người với con người mà thôi, và tin có vô lượng kiếp. Một lần, ngồi … Đọc tiếp Sứ giả quả đất

Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

    Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi kỷ niệm trầm kha cơn đau lịch sử cười ai, khóc ai vàng thau phố người!? Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi người muôn năm cũ, hồn đâu bây giờ?* xưa sau chỉ một nụ cười thuở theo xuống phố làm người nhục vinh! Giỗ Chung, dỗ giấc ngoan ơi tôi ru tôi giấc triền miên ngậm … Đọc tiếp Tôi ru tôi giấc triền miên, ngậm ngùi!

‘Góc Ngô Văn Quy’

Ðến nhà Ngô Văn Quy, có chừng vài chục tượng Ngài Đạt Ma Tổ Sư, đó là bộ sưu tập những bức tượng Ngài mà anh đắc ý nhất. Nghèo mà vẫn chơi “hàng độc”! Cái thú của người Phật tử, mà Phật tử với nghệ sĩ có khác gì  trong nguồn cảm hứng Thơ. Hồn Thơ Ngô Văn Quy và những bức tranh tượng được … Đọc tiếp ‘Góc Ngô Văn Quy’

Uyên Nguyên – Chim bay về hót nỗi đau, tiếng người…

Nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn (Ảnh: Uyên Nguyên) Cảm nhận từ ‘đêm nhạc Hoàng Ngọc Tuấn’ ở Viện Việt Học, 14 tháng Bảy, 2012 Ngón khẩy đàn điêu luyện và những ca khúc của nhạc sĩ Hoàng Ngọc-Tuấn, là toàn bộ ‘cửu long ca từ tây tạng,’ là hợp tấu của những ‘bản tình ca vô tận Ðông Phương;’ mang thông điệp của một loài chim bay lạc ‘kêu tiếng người,’ vọng … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Chim bay về hót nỗi đau, tiếng người…

Uyên Nguyên: Từ cõi nhạc Quang Vui, vẫn có một bến bờ xưa, xa…

Nhạc sĩ Nguyễn Quang Vui, người bạn tổng phổ và phân phổ Trường Ca Lửa (63) cùng Cố nhạc sĩ Tâm Hòa Ngô Mạnh Thu  (Ảnh: Nguyên Việt, tức Uyên Nguyên) ghi vội mấy dòng, để giữ lại những ngày đã hiếm hoi… 1. Vậy là gần hết trọn năm thứ năm, anh em mới có được một ngày tao phùng, cùng ngồi quanh một cái bàn thấp … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Từ cõi nhạc Quang Vui, vẫn có một bến bờ xưa, xa…

Từ ‘Trạm Thơ Tốc Hành’ ở Ga Hòa Hưng, Sài Gòn…

đến Vương Từ, ở Bolsa… 1. ‘Ông vua ở chùa,’ tôi vẫn gọi đùa với Anh như vậy, bởi đến nhà Anh, cứ giống như một cái chùa trong làng, cửa lúc nào cũng mở ra toang hoác đón khách thập phương vào chơi, có khi tá túc vài hôm rồi lại đi. Ði đâu đó một bận, buồn vui quày quả trở về, ở … Đọc tiếp Từ ‘Trạm Thơ Tốc Hành’ ở Ga Hòa Hưng, Sài Gòn…

Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc (Bà Huyện Thanh Quan) Ngồi đọc thơ Trần Vấn Lệ, từng câu ngữ, nghĩa… buốt đau! Truyền thuyết quay lại buổi đầu. Sông Gianh đôi bờ chảy miết. Chảy siết, chẻ chiết phù sa, Bắc – Nam đâu sẽ là nhà? xẻ bầy con chim Quốc, bay suốt bờ bãi sơn hà, động lòng tiếng vọng “Quốc Quốc”. … Đọc tiếp Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Trúng độc đắc!

Trúng độc đắc! Ở vào trường hợp này, nghĩa đen hay nghĩa bóng, tôi cho đều đúng cả. Buổi chiều, trước giờ xổ lô Mega Miliion với số tiền thưởng đạt mức kỷ lục nước Mỹ: $640 triệu, thì K. text để báo cho tôi biết tin một chiếc xe van vừa leo lên lề đường, rồi nhào thẳng vào quán ‘cà phê sân vườn’ … Đọc tiếp Trúng độc đắc!

Ngát ngát trầm hương hoa chữ nghĩa

Trưởng Nguyên Long ở nhà gởi sang mấy tấm ảnh của nhị vị Tâm Pháp và Tuệ Trúc, kèm theo một số bản sao mấy trang thơ in trong tuyển tập Hương Trầm. Cả hai là thành viên Câu Lạc Bộ Thơ Việt Nam, nghĩ cùng là chỗ thân quen bởi chung một mái nhà Lam, cho dù chưa gặp trước. Chẳng là lòng lúc … Đọc tiếp Ngát ngát trầm hương hoa chữ nghĩa

Uyên Nguyên: Khề khà, ngất ngưởng nắng trưa…

Thi sĩ Nguyễn Lương Vỵ (Ảnh: Uyên Nguyên) Bóng sinh linh ai nườm nượp lướt qua Ngồi bệt xuống trước hiên nhà vũ trụ (thơ Nguyễn Lương Vỵ)   1. Buổi trưa trời đầy nắng, bước vào quán cà phê nghệ sĩ ở góc phố Catinat, tôi chợt nhận ra ông, ngồi giữa mấy người bạn văn chương, háo hức trao nhau vài món quà nhỏ, là … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Khề khà, ngất ngưởng nắng trưa…

Chỉ là chuyện tình cờ…

1. Một bận, lâu rồi, anh Trần Đông Phương mang tặng mấy cái vé đi “nhảy đầm”, show trình diễn đặc biệt của hai ca sĩ Trần Thu Hà và Quang Tuấn tại vũ trường Majestic, nay đã thay tên là Avec. Chủ đề đêm nhạc buổi ấy là ‘Tình Ca Mùa Đông,’ do anh Phương, lúc này còn là chủ nhiệm tạp chí ‘Her World – Thế giới của Nàng’ đứng … Đọc tiếp Chỉ là chuyện tình cờ…