Uyên Nguyên: Zen

Hoa úa vẫn còn chút nuối, nên giữ thêm ít ngày. Hương thơm đã bay đi, thoang thoảng để lại mùi nước lợm. Nhiều tháng không ngủ giấc thường, đã thành thói quen. Hôm nay quyết tâm tắt đèn ngủ sớm. Quá nửa đêm mắt nhắm mà tâm trí vẫn xoay vần. Ðành bật dậy, chong đèn tìm sách đọc chờ mỏi mắt. Vớ phải quyển … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Zen

Uyên Nguyên: Tiếng Ðại Hồng Chung Trên Ðồi Trại Thủy

Ðại hồng chung, 1961, đồi Trại Thủy – (ảnh: Vu) Hồi nhỏ trèo núi lên chùa, hay ra chòi chuông, thấy Ðại Hồng Chung không dám nghịch, chỉ chạm tay vào vách đồng mà không hiểu trên chuông trạm khắc những chữ gì, nhưng nghe chuông vẫn thích! Ðạo không hễ đọc được chữ thì liễu tri! Hơn 40 năm, sự Ðời sự Ðạo tương … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng Ðại Hồng Chung Trên Ðồi Trại Thủy

Uyên Nguyên: Biên địa, máu vẫn ứa từ trong ruột Ðất

Những đoàn người toàn thân phủ màu cây rừng, nồng mùi thuốc súng, lầm lũi đi từ trên đồi xuống, và trong rừng cây âm u bước ra. Họ im lặng, nói bằng “những đôi mắt hình viên đạn”. Phía sau và trước còn nghe tiếng pháo dồn tới, và đuổi theo. 17 tháng Hai, 2017, cuộc chiến chưa tàn, biên địa xanh rì màu … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Biên địa, máu vẫn ứa từ trong ruột Ðất

Tuấn Khanh: Khi tuổi trẻ không hèn

Trong lịch sử nước Mỹ, việc các sinh viên khởi kiện tổng thống Trump quả là một câu chuyện lịch sử đáng nhớ. Vụ kiện diễn ra nhanh chóng, kể từ lúc nộp đơn (ngày 28/1) cho đến lúc có phán quyết của Tòa với phần thắng thuộc về những người trẻ tuổi, chỉ trong vài tiếng đồng hồ. Đứng trước bối cảnh hỗn loạn … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Khi tuổi trẻ không hèn

Tuấn Khanh: Những ký ức không bao giờ cũ

Đó là một ngày mùa xuân lạnh lẽo bất thường ở Huế. Mùa xuân 1968. Một người cảnh sát tên Dũng bất ngờ khi thấy những người lính đối phương cầm AK tràn khắp thành phố Huế. Cuộc tiến chiếm và bắt giữ rất nhiều thường dân và viên chức chính quyền thành phố đã người diễn ra nhanh chóng trong vài ngày Tết, mà … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Những ký ức không bao giờ cũ

Phạm Công Thiện: Những Ẩn Ý Hàm Súc Mênh Mông Của Ngôn Ngữ Việt Nam Đối Với Khả Năng Diễn Đạt Của Chữ Anh, Chữ Pháp và Chữ Tàu

Phạm Công Thiện (ảnh: Jazzy Da Lam) Bây giờ, chúng ta hãy bắt đầu lại với câu thơ mở đầu của Nguyễn Du trong Truyện Kiều: “Trăm năm trong cõi người ta”. Câu này rất dễ hiểu, nhất là khi chúng ta để dấu phẩy sau hai chữ “trăm năm” như Trần Trọng Kim và Bùi Kỷ. Lê Xuân Thủy đã dịch ra Anh ngữ … Đọc tiếp Phạm Công Thiện: Những Ẩn Ý Hàm Súc Mênh Mông Của Ngôn Ngữ Việt Nam Đối Với Khả Năng Diễn Đạt Của Chữ Anh, Chữ Pháp và Chữ Tàu

Trần Vấn Lệ: Hết Tết Rồi

Thế là hết Tết rồi. Cháu tôi nói và cười: “Thưa Ngoại, con đi học, hôm nay ngày đầu tuần!”. Cúi xuống cháu, tôi hôn… nhìn nó đi ra ngõ. Nhớ ngày xưa, tôi nhỏ, hết Tết thấy buồn buồn.  Bây giờ chuyện đó thường đối với người xa xứ.  Tết chỉ là nỗi nhớ của người lớn…đang già.  Tết của kẻ xa nhà, nhớ … Đọc tiếp Trần Vấn Lệ: Hết Tết Rồi

Tuấn Khanh: Ly rượu mừng giữa cuộc bể dâu

Mùng một Tết Đinh Dậu, trong một buổi chiều xuống, thành phố như tan vào một dấu lặng thanh thản, tôi chợt nghe bài Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương vang lên. Giai điệu như ngọn gió xuân dịu dàng, đáp xuống mái hiên của các ngôi nhà cao tầng, len vào từng căn phòng nhỏ, chảy vào trong tim người giữa … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Ly rượu mừng giữa cuộc bể dâu

Trần Vấn Lệ: Mỗi Ngày Tôi Còn Thơ

Mấy lời: Hồi Ôn Huyền Không còn, vẫn nói đọc “thơ Lệ buồn!”. Ngày Xuân tha hương đọc mấy vần thơ này của Lệ quả thật muốn khóc! “Một ngày là muôn năm, Việt Nam ơi đứng dậy!  Cái xác không động đậy, lũ tràn bãi tha ma… Rừng không còn nở hoa.  Đồng không còn lúa mọc.  Má tôi đang quỳ khóc, con cháu đói bỏ đi…” Hôm … Đọc tiếp Trần Vấn Lệ: Mỗi Ngày Tôi Còn Thơ

Trần Vấn Lệ: Sống Chết Là Thao Thức Cùng Canh Giữ Nước Non

Những người Lính Hải Quân chết họ được Thủy Táng.  Biển ghi danh công trạng Người Chiến Sĩ Hải Quân. Những người Lính Lục Quân chết trên rừng trên núi, xác được vùi bên suối, có xác về nghĩa trang. Công trạng của Lục Quân lá rừng không chép hết.  Công trạng của người chết vì Non Sông vô biên… Những người lính Không Quân … Đọc tiếp Trần Vấn Lệ: Sống Chết Là Thao Thức Cùng Canh Giữ Nước Non

Uyên Nguyên: Nỗi bi thiết của một dân tộc

Trước đây, cũng nhân một sự kiện liên quan lá quốc kỳ, mà tôi viết xuống suy nghĩ riêng của mình, bài viết còn lưu lại trên Blog Uyên Nguyên, tựa “Ngọn Cờ Nhân Nghĩa”. Nay cũng nhân chuyện lá quốc kỳ vàng, đỏ v.v… tôi thấy mình cũng muốn bày tỏ một điều gì, cho dù điều đó rất riêng tư, song trước lúc … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Nỗi bi thiết của một dân tộc

Trần Trung Ðạo: Việt Nam, Một Thời Thiếu Máu

Trong ngôn ngữ Việt Nam, chữ “máu” không đơn giản chỉ một bộ phận cơ thể hay “thiếu máu” không phải dùng để chỉ một nguyên nhân ảnh hưởng đến sức khỏe như tại các nước khácmà còn khơi dậy nỗi đau đã in sâu trong nhận thức con người. Nhắc tới chuyện thiếu máu năm nay, không thể quên có một thời Việt Nam … Đọc tiếp Trần Trung Ðạo: Việt Nam, Một Thời Thiếu Máu

Ngô Thế Vinh: Mùa Xuân Tây Tạng và Câu Chuyện Những Dòng Sông

Gửi Nhóm Bạn Cửu Long If Tibet dries, Asia dies Nếu Tây Tạng khô hạn, Châu Á chết [www.tibetanwomen.org] Hình 1:Đức Dalai Lama và Cực Thứ Ba của Trái Đất[nguồn: http://www.activeremedy.org%5D CỰC THỨ BA CỦA TRÁI ĐẤT Khoảng ba trăm triệu năm trước, Tây Tạng còn nằm dưới đáy biển Tethys nguyên là một đại dương mênh mông bao trùm cả diện tích Châu Á … Đọc tiếp Ngô Thế Vinh: Mùa Xuân Tây Tạng và Câu Chuyện Những Dòng Sông

Uyên Nguyên: Chuyện con Rồng và chuyện Con Người

Con rồng bằng cây xanh giữa đường Lê Hồng Phong, Hải Phòng bị dán hoa nhựa phủ kín khiến nhiều người dân cho rằng loè loẹt, phản cảm, có người nói giống Pikachu – Ảnh: SBS Vấn đề không phải con gì mà là con mắt! Trong con mắt của người dân thời nợ công ngất ngưỡng, cái gì do chính phủ, nhà nước nặn ra … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Chuyện con Rồng và chuyện Con Người

Huỳnh Kim Quang: Đón Xuân, Uống Trà, Mạn Đàm Chuyện Đời, Chuyện Đạo

Ngày Tết theo truyền thống dân Việt là dịp sum họp gia đình, họ hàng. Dù đi đâu hay có bận gì thì tới ngày Tết con cháu trong nhà cũng dành vài ngày để quy tụ về nhà ông bà, cha mẹ, nhà từ đường cùng nhau ăn Tết, chúc xuân, thăm hỏi và hàn huyên chuyện trò. Thôi thì mình cũng “trước sao … Đọc tiếp Huỳnh Kim Quang: Đón Xuân, Uống Trà, Mạn Đàm Chuyện Đời, Chuyện Đạo

Tuấn Khanh: Thư cho người bạn trẻ: Giấc mơ ngày mới

Năm 2017 gõ cửa nhà tôi. Gỡ tờ lịch cuối cùng xuống như khép lại căn phòng thời gian đã hết, tôi nhìn thấy ba trăm sáu lăm ngày mới, trắng tinh xếp hàng dài, im lặng nhìn mình. Và như mọi năm, tôi lại tự hỏi với điều rất cũ “những gì sẽ đến, ngày mai, trên đất nước này?”. Câu hỏi ấy, mỗi … Đọc tiếp Tuấn Khanh: Thư cho người bạn trẻ: Giấc mơ ngày mới

Ðinh Quang Anh Thái: Bùi Bảo Trúc: Tâm, Tài và Tật.

Ba tuần trước ngày nhắm mắt, anh Trúc gọi điện thoại nói, “cậu Thái ghé qua Little Saigon Radio lấy 300 tiền mặt và chuyển về Việt Nam biếu các con bà Cấn Thị Thêu giùm tôi.” Sau khi nhận được thư hồi báo của gia đình bà Thêu, tôi chuyển bằng email tgbt@yahoo.com của anh nhưng không thấy anh trả lời. Gọi anh ba … Đọc tiếp Ðinh Quang Anh Thái: Bùi Bảo Trúc: Tâm, Tài và Tật.

Mạnh Kim: “Văn Minh”

Đọc cái gọi là “bộ quy tắc ứng xử” của thành phố “ngàn năm văn vật” chỉ thấy nực cười, không phải vì một số quy định kỳ lạ mà là sự mỉa mai nằm trong bản chất sự việc. Cái cây văn hóa một thời bị đốn chặt không thương tiếc, đến mức cái gốc cũng thối ruỗng, giờ lại lượm lặt vài chiếc … Đọc tiếp Mạnh Kim: “Văn Minh”