Phạm Phú Thiện Giao – Nụ Cười Đôn Hậu Đã Tắt

Nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu (người ngồi, trái) chụp hình lưu niệm cùng anh chị Ái Hữu GÐPT Vĩnh Nghiêm, 2001 (hình: Tư liệu) Sự thật quí báu vẫn nằm ngay bên ta và trong lòng ta, nhưng ít khi chúng ta nhận thức được giá trị của sự thật ấy, đến khi sự thật ấy không còn nữa. Cuộc sống con người cứ mãi phải tập … Đọc tiếp Phạm Phú Thiện Giao – Nụ Cười Đôn Hậu Đã Tắt

Uyên Nguyên – Ngô Mạnh Thu, người lái đò trên Dòng Sông Trăng

Dòng Sông Trăng Nhạc sĩ: Ngô Mạnh Thu Trình bày: Thanh Lan Trích từ Album Nhớ Vu Lan Còn đây lễ lạc con người Vườn hoa gác cũ lệ đời đã xa (Trịnh Công Sơn) 1. Vạn pháp vô thường, nên danh chẳng thật có. Thân phận con người nổi trôi bọt bèo, hợp tan, biến hiện theo dòng sinh diệt, diệt sinh… Mỗi ngày qua, tôi cảm … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Ngô Mạnh Thu, người lái đò trên Dòng Sông Trăng

Tuấn Khanh – Nghệ sĩ Kim Tuyến: “Tôi chọn tự do và không hối tiếc”.

Tình cờ gặp được chi Kim Tuyến, một trong nghệ sĩ tài danh của giới biểu diễn miền Nam trước 1975. Dù ở trong các tuồng diễn của gánh hát Kim Chung hay Dạ Lý Hương, thì cái tên Kim Tuyến luôn đứng cùng với Hùng Cường, Tấn Tài, Thanh Hải… Khán giả của thập niên 60 luôn đánh giá tài năng của chị không khác gì … Đọc tiếp Tuấn Khanh – Nghệ sĩ Kim Tuyến: “Tôi chọn tự do và không hối tiếc”.

Lý Ðợi – Chia tay Dương Nghiễm Mậu

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu (Ảnh: RFA) Với văn học miền Nam trước 1975, và với văn học hiện đại Việt Nam về sau này – cũng như Thanh Tâm Tuyền trong thơ – Dương Nghiễm Mẫu là một tài năng lớn trong văn xuôi. Ông lớn đến mức mà “bóng râm” của mình bao trùm cả “ánh sáng” của giới văn chương/độc giả sau … Đọc tiếp Lý Ðợi – Chia tay Dương Nghiễm Mậu

Trần Tiến Dũng – Đôi dòng kính viếng anh Dương Nghiễm Mậu

Ngày trước, đôi ba lần tôi đến nhà thăm anh Dương Nghiễm Mậu, lần gần nhất, tôi đi với anh Trịnh Cung. Lần nào thăm anh Mậu, tôi cũng có ý ít nói để được lắng nghe hai vị đàn anh. Câu chuyện giữa một nhà văn lớn và một họa sĩ nổi danh từ thế hệ đáng kính trọng đều mở cho tôi thấy … Đọc tiếp Trần Tiến Dũng – Đôi dòng kính viếng anh Dương Nghiễm Mậu

Mạnh Kim – Dương Nghiễm Mậu (1936 – 2016)

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu (1936 – 2016) – ảnh:Facebook Lý Ðợi Nhắc đến nhà văn Dương Nghiễm Mậu (19/11/1936 – 2/8/2016) không thể không nói đến đóng góp nói chung của giới văn sĩ Bắc di cư mà nếu liệt kê ra phải mất đến nhiều trang. Thành công của họ dĩ nhiên là từ tài năng nhưng có một điều không thể phủ nhận là tài … Đọc tiếp Mạnh Kim – Dương Nghiễm Mậu (1936 – 2016)

Tuệ Sỹ – Lễ Tháng Bảy Cho Những Oan Hồn Phiêu Bạt

‘Mục-liên Bồ-tát’, tranh Dân gian Hàng Trống nửa đầu thế kỷ xx.   Tục truyền tháng bảy mưa ngâu. Trong các sinh hoạt nhân gian của truyền thống ta, tháng bảy là tháng đượm nhiều sắc thái văn chương nhất. Tháng bảy, mưa ngâu, nhịp cầu Ô thước bắc qua giải Ngân hà; hai tâm hồn lẻ loi cô độc, hằng đêm tư lự trong … Đọc tiếp Tuệ Sỹ – Lễ Tháng Bảy Cho Những Oan Hồn Phiêu Bạt

Phạm Ðoan Trang – Ngụy biện chồng lên ngụy biện

Trong vài ngày qua, trên cộng đồng Facebook có lan truyền một bài viết với nội dung chỉ trích việc phát động biểu tình là “lợi dụng lòng yêu nước”. Xét thấy bài viết phạm quá nhiều lỗi lập luận, tôi xin được dành entry sau đây để phân tích về sự ngụy biện, phi logic của nó. Điều đầu tiên và thông điệp cuối … Đọc tiếp Phạm Ðoan Trang – Ngụy biện chồng lên ngụy biện

Nhà Akei – Vài Lời Cảm Nghĩ Khi Ðọc “Hạt Buồn” Của Trà Vigia – Jaya K

Tập truyện “Hạt Buồn” của Trà Vigia gồm 10 truyện ngắn. Qua đó tác giả nhìn thế giới hiện thực bằng dòng văn chương dung dị của sinh hoạt đời thường trong cộng đồng Cham hòa lẫn với thế giới huyền ảo lớp lớp kiếp kiếp từ quá khứ trải dài đến hiện tại, từ thần thoại cho đến hiện thực. Trong tác phẩm Haroun và … Đọc tiếp Nhà Akei – Vài Lời Cảm Nghĩ Khi Ðọc “Hạt Buồn” Của Trà Vigia – Jaya K

Trung Bảo – Đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông

Đoàn kết là để chiến thắng, còn sợ hãi thì chỉ khiến người ta co cụm nép vào nhau. Đừng nhầm lẫn giữa hai khái niệm và cũng đừng ru ngủ đám đông bằng “tinh thần dân tộc” viển vông Sau sự cố thông tin vừa qua tại hai sân bay lớn của cả nước là Tân Sơn Nhất và Nội Bài, một người quen … Đọc tiếp Trung Bảo – Đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông

Trịnh Kim Tiến – Ngưng tự hào và đừng quên biển vẫn đang chết.

(Ảnh minh họa: Nhật Giang) Ngày hôm nay không còn giống như những ngày đầu cá chết, sự bức xúc dường như đã theo thời gian và nỗi sợ hãi nhạt nhòa dần. Những đoàn người bị bao vây, kiên cường đứng dậy bước đi, bất chấp những cú đá cú đấm bởi những người cùng một tổ quốc, những hình ảnh đó đã là … Đọc tiếp Trịnh Kim Tiến – Ngưng tự hào và đừng quên biển vẫn đang chết.

Mạnh Kim – Huawei (Hoa Vi)

Sự phát triển và biến thành tập đoàn siêu quốc gia của Hoa Vi không giúp công ty viễn thông khổng lồ này trở thành một thương hiệu được tín nhiệm. Cho đến nay, nhiều nước vẫn rất thận trọng với Hoa Vi. Telecomstechnews (19-5-2016) cho biết Lãnh sự quán Canada tại Hong Kong mới đây đã khước từ visa đối với một cặp vợ … Đọc tiếp Mạnh Kim – Huawei (Hoa Vi)

Tuấn Khanh – Chào ánh sáng, chào những ánh mắt mở ngủ mê

Sự kiện tin tặc Trung Cộng tấn công vào hệ thống IT của phi cảng Tân Sơn Nhất và Nội Bài, ngày 29/7, như có một luồng ánh sáng chớp lóe lên trong suy nghĩ của hàng triệu người dân Việt. Hy vọng thay, đó là khoảnh khắc sẽ thức tỉnh được nhiều con người về hiện trạng đất nước. Có lẽ, bất kỳ ai … Đọc tiếp Tuấn Khanh – Chào ánh sáng, chào những ánh mắt mở ngủ mê

Trần Trung Ðạo – Hiểm họa Trung Cộng và bài học Tây Tạng

Hôm nay, ít ra một nửa của học viện Larung Gar nổi tiếng thế giới đang bị phá hủy. Dù che giấu dưới bất cứ lý do gì, thực chất của việc phá hủy cũng chỉ nhằm xóa bỏ nền văn hóa lâu đời của Tây Tạng. Chính sách đồng hóa Tây Tạng không chỉ bắt đầu mới đây mà từ năm 1950 khi Trung … Đọc tiếp Trần Trung Ðạo – Hiểm họa Trung Cộng và bài học Tây Tạng

Tuệ Sỹ – Ðến Với Thơ Hoàng Cầm Từ Ngôn Ngữ Pháp (Approcher la poésie de Hoang Cam via la langue française)

Đây không hẳn là chân lý hiển nhiên hay phổ quát, những người đọc thơ Hoàng Cầm, trong đại đa số hay một số ít, có thể cảm nhận rằng cũng có một thời kỳ lịch sử mà trong đó ngôn ngữ chỉ là phương tiện truyền thông: truyền thông mệnh lệnh, truyền thông thái độ phục tùng, truyền thông thông tin, trao đổi thường … Đọc tiếp Tuệ Sỹ – Ðến Với Thơ Hoàng Cầm Từ Ngôn Ngữ Pháp (Approcher la poésie de Hoang Cam via la langue française)

Mạnh Kim – Phóng Viên Chiến Trường, Họ Là Ai?

Họ sẽ không bao giờ kể lại cuộc hành trình đến điểm nóng như thế nào và cũng không bao giờ nhắc đến những chi tiết rườm rà liên quan kỹ thuật lấy tin. Tự thân bài phóng sự đã thể hiện kỹ năng báo chí của người viết. Cái mà độc giả cần không phải là nghe những câu chuyện ly kỳ và rùng … Đọc tiếp Mạnh Kim – Phóng Viên Chiến Trường, Họ Là Ai?

Vĩnh Hảo – Quê Cha, Ðất Mẹ

Từ nơi ấy chúng ta sinh ra. Từ nơi ấy, cha mẹ, ông bà chúng ta sinh ra. Nơi ấy, được gọi là quê cha (fatherland), là đất mẹ (motherland), là đất tổ, là tổ quốc, là quê hương (native land). Quê hương gắn liền với sinh mệnh, với dòng cảm thức và cảm xúc của chúng ta từ trong máu huyết. Quê hương được … Đọc tiếp Vĩnh Hảo – Quê Cha, Ðất Mẹ

Uyên Nguyên – Có khác gì không, ‘ngày tận thế?’

Ðạo gia có câu: ‘Ðại tử nhất phiên,’ mỗi ngày đều chết đi. Nghĩa là mỗi ngày ta phải tự làm mình ‘chết’ đi, để làm mới lại mình. Và mới, theo nghĩa tích cực. Hay còn có cách nói khác nữa, là hôm nay chúng ta hãy sống như thể là ngày mai sẽ chết. Ý cũng cùng một nghĩa tích cực, là nhắc nhau sống thật tốt … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Có khác gì không, ‘ngày tận thế?’