Trôi trong mênh mông
Trôi trên sóng trôi ánh chiều vỡ bọt, màu cát buồn xám ngắt dấu chân chim về đậu, rồi vỗ cánh bay… 23.01.2013 Đọc tiếp Trôi trong mênh mông
Trôi trên sóng trôi ánh chiều vỡ bọt, màu cát buồn xám ngắt dấu chân chim về đậu, rồi vỗ cánh bay… 23.01.2013 Đọc tiếp Trôi trong mênh mông
Người từ vô tận tái sinh Đi qua trần thế mang tình nhân gian (Bùi Giáng) Anh Nguyễn Tôn Nhan nói: cõi này là để chơi hoang thành ra lại nhớ câu thơ của thầy Tuệ Sỹ: ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn. Nguyễn Lương Vỵ là một gã cuồng sĩ, bước ra từ cõi hỗn độn Tinh Âm, trăm năm trước ngủ quên … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Nguyễn Lương Vỵ: ‘Lô hỏa thuần thanh’ thơ, bật máu!
‘Tìm thơ trong tiếng nói*’ của hoa cỏ lá cành của đường bay nẻ nứt thời gian chạy rong suốt tuổi ngày ngày êm xuôi bóng nắng. Em lung linh tươi xinh hiền hậu dẫu sau cùng dung nhan tàn tạ cũng chẳng hề ức hiếp anh điều buồn khổ vì anh luôn thấy em lộng lẫy giữa muôn hoa vẻ đẹp thoát thai thành Thánh Nữ… Uyên Nguyên 18.01.2013 * Tựa … Đọc tiếp Tìm thơ trong nụ hoa lay
Chân dung nhân vật và sự kiện Ngay ở đầu bài, nhận định về nhạc sĩ Ðăng Khánh, thi sĩ Du Tử Lê đã viết: Từ nhiều chục năm qua, đã có khá nhiều những nhân vật tên tuổi trong văn giới viết, nói về cõi giới âm nhạc Ðăng Khánh. Nhưng, có dễ chưa một ai nói về tố chất thi sĩ hay, … Đọc tiếp Nhạc sĩ Ðăng Khánh và ‘Sàigòn, buồn cho riêng ai?’
Lời thưa: Từ trước đến giờ, suốt quá trình làm việc ở tòa soạn nhật báo Người Việt, một trong những điều lý thú nhất là được tiếp đón nhiều gương mặt cộng đồng. Ngoài những điều được nghe, được thấy và học qua những lần gặp gỡ, mình có dịp chụp lại khá nhiều bức chân dung, lưu lại tản mác ở nhiều nơi, chủ yếu trên Facebook. Blog’s … Đọc tiếp Chân dung Nhân vật và Sự kiện: Nhà báo Lê Thiệp
Cố trưởng niên Ðức Châu Vũ Ngọc Khuê đứng (trái) người ngồi kế là cố trưởng niên Tâm Huệ Cao Chánh Hựu. (tư liệu Hoa Ðàm) Nhớ trưởng niên và đồng nghiệp Ðức Châu Vũ Ngọc Khuê, riêng thương về hai em Mỹ Hạnh và Hồng Phúc Tôi về đây làm, chừng hai tháng sau thì Anh mất. Hồi đó, mỗi buổi sáng … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Hạnh-Phúc của Bố!
Chân dung nhân vật và sự kiện Giữ lại những ngày… Hôm qua đến nhà anh Vương Từ, thường nghĩ bụng đến đây là thăm được nhiều người cùng một lúc. Từ trước Tết Tây, ví von chốn ngồi quanh năm của anh em, anh Từ đặt tên nơi này là ‘Tây Minh Tự.’ Anh giải thích cách nói trại từ chữ ‘Westminster.’ Ngay từ ngỏ … Đọc tiếp Ngồi giữa đong đưa bóng lá…
Xin nghiêng vai chia buồn! Chiều 13 tháng Giêng, 2013, phóng viên Thiên An gọi về tòa soạn, mình vội vã ra xe để chạy ngay đến hiện trường. Anh Quang cũng ùa theo vì muốn làm một clip phim thời sự. Buổi chiều, nắng nghiêng xuống vai của những người đang đứng quanh cùng nhau góp lời kinh cầu hồn, nghe buồn buồn. Ngọn đèn cầy le lói … Đọc tiếp Nắng nghiêng vai buồn!
Xem ảnh của Dân Huỳnh Buồn ơi rau cải quê hương, Giấc ngủ giữa đường, mơ thấy tương lai!? Bẹ xanh tuổi bé còn xanh!? Ấu thơ cũng đành rong ruổi chợ xa. Buồn ơi rau cải quê nhà, Vườn rau nước mắt mẹ cha đầm đìa. 10 Tháng Giêng, 2012 UYÊN NGUYÊN Xem Bộ ảnh của nhiếp ảnh gia Dân Huỳnh Đọc tiếp Buồn ơi rau cải quê nhà!
Xem tranh thiền tính của họa sĩ Duy Thanh Người họa sĩ, có thể, chẳng bao giờ hiền lành, trong tranh! Những nét chấm phá của ông, qua một loạt tranh thiền tính mà riêng tôi rất thích, có những bức thật dữ dội. Cái dữ dội của một Tiếng Sét tĩnh lặng vô ngôn, được nhắc tới trong Huyền Thoại Duy Ma Cật. Hôm chị Hạnh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng sét của tĩnh lặng vô ngôn…
Thi thoảng anh nhớ, vẫn gởi cho mình những bài thơ, kèm theo lúc nào cũng có một câu chúc lành. Cảm nhận khi mở email ra xem, trước là biết sức khỏe anh ổn định, và sức sáng tác vẫn căng đầy. Bài thơ ‘Ðứng giữa vừa hoa buổi sáng’ anh gởi, không quá đỗi vui mà cũng không thật bi thảm, nhưng giữa hai luồng … Đọc tiếp Sống kêu oan mà chết cũng oan…
Vài năm trước, anh Ðinh Quát đi làm phóng sự xa ở Ðông Nam Á, khi về tặng cho một pho tượng ‘Chú Bé Phật.’ Mỗi lần nhìn, là nhớ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Vĩnh Hảo, đăng trong tác phẩm ‘Mẹ, Quê hương và nước mắt,’ xuất bản 1989. Tác phẩm này, về sau được tái bản thêm hai lần nữa. Trong mẩu truyện … Đọc tiếp Văn hiền như người
Gởi theo em, một đoạn đường xa… Ðêm xanh chết non, tiếng ai hát dâng lên trời cao. Sầu rơi vực sâu, nhịp chìm theo mấy cung đàn lơi. Trăng thanh treo nghiêng, khung trời kia mây chùng gió Ðông, Xa nghe hồn trăng, trên cao kia thổn thức niềm riêng. Ðêm xanh chết non, buồn gọi tên suốt con đường xa. Sao rơi mắt em, long … Đọc tiếp Buồn gọi tên suốt con đường xa
Ừ thôi em về, đường hoàng hôn hiu hắt núi đứng chôn chân. Em đi vào đêm, đêm thay trời đầy sao lấp lánh, đôi mắt ướt rét bừng mùa lạnh! Lập Ðông, 04 tháng Giêng 2013 UYÊN NGUYÊN Đọc tiếp Ðôi mắt ướt rét bừng mùa lạnh…
Những người bạn, ngồi đếm năm tàn. Ðêm reo rắt tiếng nhạc, chìm trong bóng thời gian. ‘Mười, chín, tám, bảy… một, Happy New Year!’ Thời gian đếm ngược, mà niềm hy vọng trườn tới. Bằng hữu ngồi liên đêm, chờ hết năm và hẹn sẽ dài lâu… Ðêm New Year 2013, căn nhà kín gió thơm mùi gỗ mới, đêm lạnh ngoài trời, lạnh … Đọc tiếp Ngồi đếm năm tàn, happy new year…
Ở đây đã lâu, mà hình như mình chẳng bao giờ thấy mặn mòi với cái không khí Tết Tây. Nhiều năm trước, một lần tình cờ theo đám bạn xuống phố countdown trong một quán bar của người bản xứ, chợt thấy mình lạc lỏng hơn. Hiểu ra, muôn sự tại tâm. Cho nên Tết Tây hay Tết Ta cũng đều như vậy. Lòng tan hoang như … Đọc tiếp Tự do hai tiếng ầu ơ, xứ người!
Nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan (Hình: Google Image) Về cõi Tịnh độ đầu năm 2011. (vào 17 giờ ngày 28 tháng chạp năm Canh Dần (31-1-2011) 2011. Những ngày cuối năm, Anh bỏ cõi hoang này đi đâu? Vượt cửa tử sinh? Hay trụ ở đây, một mình? Trụ, mà như không trụ! 2012. Những ngày cuối năm, bỗng nhiên Anh lại xuất … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thần lực Lục-Bát-Ba-Câu
Chọn cho mình một góc riêng lặng lẽ quanh năm, Mặc cốc buổi sáng không chút động tỉnh. Ngày Giáng sinh buồn, tiếng đại liên vọng đêm khét lẹt, tiếng khóc thét. Những đứa trẻ không muốn làm thiên thần, chỉ muốn làm con của bố mẹ thôi. Ðêm Giáng sinh buồn, những đứa trẻ dắt nhau đi chưa qua hết con đường thế … Đọc tiếp Trên cao Chúa cũng ngậm ngùi!