Người Việt chịu đau đến bao giờ!?

Chuyện tưởng cười, mà chẳng thể cười! Vài tháng trước, theo dõi sự kiện ‘Ðập thủy điện Sông Tranh 2,’ mình thấy đó chẳng phải là chuyện dễ ngó lơ. Song, ứng xử như thế nào của nhà nước hiện nay, vẫn là điều khó hiểu(?) Vài tháng trước, Nhật Báo Người Việt đã có loạt bài về sự cố này. Xét ra như Liêu … Đọc tiếp Người Việt chịu đau đến bao giờ!?

Chuyện rất thường và thương tâm: Tình Cha

Mục điểm văn ‘Chuyện rất thường và rất thương tâm’ vừa mở ra, ghé thăm đầu tiên và chia sẻ là nhà văn Bích Huyền.* Bạn đọc ít nhiều đã quen với chương trình văn học nghệ thuật mà cô phụ trách trên kênh VOA trước đây. Tâm tình Bích Huyền qua đó, như ngọn nguồn bao dung, lượn quanh cuộc đời, róc rách reo lại niềm … Đọc tiếp Chuyện rất thường và thương tâm: Tình Cha

Chuyện rất thường và rất thương tâm!

Lời thưa của Blog’s Uyên Nguyên: Sân chơi của Blog, hôm nay mở rộng thêm, ‘Chuyện rất thường’ sẽ là mục điểm văn của bạn hữu đây đó, ghi lại những mẩu chuyện ngắn dài ở buổi chợ đời, nơi đó thân phận con người nổi trôi bèo bọt. ‘Chuyện rất thường’ và rất thương tâm! Mỗi mẩu chuyện sẽ thay tác giả nói lên niềm mong ước. Mong đón … Đọc tiếp Chuyện rất thường và rất thương tâm!

Lặng trong tiếng thở dài

1. Khoái cảm cuối cùng của một anh hùng, đích thực, là tẩm liệm đối thủ của mình một cách tử tế. Và, tột đỉnh, được trở về trong sự cô độc cùng cực… Chủ nghĩa anh hùng là cổ máy sản sinh ra những đứa con vĩ đại, có khả năng tạo nên lịch sử, mà ý nghĩa thiết cốt của lịch sử thì … Đọc tiếp Lặng trong tiếng thở dài

Văn minh thế kỷ ơi! Cao ốc xây thêm, tình người sụp đổ(?)

  Tôi không biết, tác giả của tấm ảnh này, có chịu chung số phận như nhiếp ảnh gia Kevin Carter và, nỗi đau người xem có khác, giữa hai bức ảnh, những đứa bé chờ chết vì đói khát. Những đứa bé đã chết từ lâu giữa dòng người vô cảm. Nhưng khi đã vô cảm, sao mệnh danh ‘người!?’ Văn minh thế kỷ ơi Người chết giữa lòng người! Những … Đọc tiếp Văn minh thế kỷ ơi! Cao ốc xây thêm, tình người sụp đổ(?)

Lời gọi Mẹ của những đứa con xa…

1. Không phải đơn thuần, mình đến đây, để hát. Ðến, trước hết, những tấm lòng Việt Nam tìm về với nhau, nhìn nhận lại thân phận mình, là những đứa con có chung một dòng máu của Mẹ, lưu vong! Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây! Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây… (Nguyễn Ánh 9) Chỉ nghe chừng đó … Đọc tiếp Lời gọi Mẹ của những đứa con xa…

Cầm lòng chiếc lá thay màu…

Cảm nhận riêng về dòng nhạc Thu của nhạc sĩ Ðoàn Chuẩn   Người yêu nhạc, xưng tụng Ông là ‘Nhạc sĩ của Mùa Thu’ thì không sai! Nhưng nếu đóng khung ở cái thời không ‘vàng phai mấy lá,’ ‘sương gió phôi pha’, thì nhạc của họ Ðoàn như ‘chim quý ở lồng.’ Ý nhạc Ðoàn Chuẩn – Từ Linh trong hầu hết tác phẩm Ông sáng … Đọc tiếp Cầm lòng chiếc lá thay màu…

Lời oan có tới Thiên cao!?

Lồng lộng lưới trời tuy sếu sáo, Thưa mà chẳng lọt mảy lông mày (GTK)   Mấy ngày trước, từ trong nước tiếng cầu cứu của Tập Thể Sinh Viên Khoa Công Nghiệp Thực Phẩm Khóa 10 vang xa cho trường hợp của bạn mình, là cô Nguyễn Phương Uyên vừa bị công an phường Tây Thạnh và Tân Phú bắt đi biệt tăm. Lý do … Đọc tiếp Lời oan có tới Thiên cao!?

Lại Tôn Dũng, mang Tình phổ Nhạc

Viết vội đôi dòng cho Tình Yêu, trong dòng nhạc Lại Tôn Dũng   Có một nét duyên tự định hình giữa dòng sinh hoạt văn nghệ Little Sàigòn. Ðó là nhóm anh em trẻ tuy không chọn việc chơi nhạc như một nghề chính. Song, đàn và hát là điều không thể thiếu trong đời sống của mình. Ở những sớm trưa hẹn hò, và chiều … Đọc tiếp Lại Tôn Dũng, mang Tình phổ Nhạc

Ðất nước của những cơn giận*

Nhân đọc thơ của nhà thơ Nguyễn Tấn Cứ và, xem ảnh của anh Ngh. Crr 1. Ðọc bản tin của phóng viên Nguyễn Linh, nhật báo Người Việt, tôi biết sẽ có một buổi triển lãm nghệ thuật nhiếp ảnh mang chủ đề ‘Việt Nam 1969-1970,’ thời của chiến tranh! Song, như lời ông Michael Burr, một cựu chiến binh từng tham chiến tại Việt Nam và cũng … Đọc tiếp Ðất nước của những cơn giận*

Ngựa dừng bên hiên, có mỏi!

Mùa thu về rất nhẹ trên những cành hồng trĩu trái nơi vườn sau. Nắng xuyên qua lá thả bóng làm điệu trên thửa sân vuông đã lâu chẳng buồn quét dọn, từng chiếc lá xanh xanh vàng héo khô mấy độ rồi hồi sinh tươi rói lại. Buổi sáng nâng chung trà thơm thơm suốt những mùa sen xứ Huế, một chỗ ngồi lặng … Đọc tiếp Ngựa dừng bên hiên, có mỏi!

Ngày tim đã reo mừng!

1. Chuyện văn nghệ, một lúc đạt đến ý thức xây dựng nhân sinh và, nghệ thuật, được khơi nguồn từ những rung động tình yêu trước sự sự buồn vui lay lắt kiếp người, thì đó là cống hiến! Ðem cuộc đời mình cống hiến cho nghệ thuật, để nghệ thuật từ đó cống hiến cho đời sống con người những giá trị nhân bản, … Đọc tiếp Ngày tim đã reo mừng!

Non nước nghìn năm họa bắc phương!

  1. Mấy hôm tá túc ở nhà anh Trần Trung Ðạo, anh chị chu đáo dành sẵn cho một căn phòng tiện nghi trên tầng hai. Nhưng tôi chỉ xin một chiếc chăn đắp và được ngả lưng ở sofa nơi phòng khách, tầng trệt. Góc phòng có một hồ nuôi cá vàng, và một hồ nữa nuôi rùa. Mấy ngày ở Boston, đang đêm lạ giờ … Đọc tiếp Non nước nghìn năm họa bắc phương!

Tiếng vọng thức lay nhân bản

Ðịa ngục, đáy vực nở hoa tiếng vọng thức lay nhân bản. UYÊN NGUYÊN, thượng tuần tháng 10, 2012 Kính tiễn chí sĩ Nguyễn Chí Thiện tác giả ‘Hoa Ðịa Ngục’ Triệu cuộc đời khổ oan,  Nát tan trăm ngàn mảnh  Chắp lại mới hóa thành  Mấy vần thơ ai oán (Thơ Nguyễn Chí Thiện) Đọc tiếp Tiếng vọng thức lay nhân bản

Uyên Nguyên: Thơ Vương Từ: Buồn vui, một tiếng cười, xòa!

Há, Vương Từ làm thơ không vất vả chạy in như nhiều nhà thơ tôi đã từng quen biết! Thơ ông sẵn có bạn bè đem in thành tập, rồi từ trong nhà gởi ra, tặng lại cho tác giả. Sướng thật! Vương Từ làm thơ như uống rượu, hoặc giả uống rượu rồi, có thơ. Nhưng uống rượu và làm thơ để làm gì? Mua … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Thơ Vương Từ: Buồn vui, một tiếng cười, xòa!

Uyên Nguyên – Tiền thân cọc gỗ Bạch Ðằng Giang

1. Trên chiếc bàn tròn kê nơi góc phòng, thằng Người Gỗ ẩn mình sau những bức ảnh gia đình và những vật lưu niệm. Tôi bất chợt nhìn thấy và mang hắn ra ánh sáng. Hắn cuối gầm mặt, vì chóa mắt. Người ta khéo đẻo ra hắn từ một thân cây mang dáng dấp của người. Từ đó hắn biết hổ ngươi! 2. Người … Đọc tiếp Uyên Nguyên – Tiền thân cọc gỗ Bạch Ðằng Giang

Ở thành lũy Castle Island*, đọc thơ Ðiếu Cày**

Trên dòng lịch sử đi, chảy xuôi về nguồn cội. Những viên gạch dựng thành lũy màu xương trắng, kết liền nhau những đường gân máu đỏ tiền nhân… (Buổi chiều ở Fort Independence on Castle Island, South Boston, MA. với anh Trần Trung Ðạo và Phan Trung Kiên)   * Fort Independence on Castle Island, South Boston, MA: Fort Independence is a granite star fort that provided … Đọc tiếp Ở thành lũy Castle Island*, đọc thơ Ðiếu Cày**

Vào cuộc điên (2)

1. Triết lý quả chanh! ‘Thiền sư’ Thiếu Bảo cất công cả tháng trời để xây cái cốc nhỏ nơi sân vườn sau nhà Ngô Văn Quy, cốc chỉ độ mấy thước vuông, đủ để vài ba đứa ngồi quanh lúc ghé lại trà dư tửu hậu. Nắng chiều chênh chếch nghiêng nửa vạt lên bờ tường xám ngắt, nắng ửng thêm mấy quả chanh treo hờ lung linh vàng vàng … Đọc tiếp Vào cuộc điên (2)