Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Ghi lại chút tình thâm Mươi mười năm trước, mình sống ở Gardena, thỉnh thoảng Anh Ngô Mạnh Thu từ Santa Ana “đột kích” lên thăm, chả thèm báo trước. Anh thường đứng ở đầu ngõ, gọi điện thoại để mình chạy ra, trao cho hộp bánh, hộp kẹo, có khi là một quyển sách, rồi về. Thuở ấy cầm những món quà nhỏ của … Đọc tiếp Tình đầy ắp như trăng tròn non cao

Ngỡ mình chìm đuối trong tranh…

Con cá ở nước lâu ngày cũng thèm ngoi lên nhìn trời xanh xanh xanh. Anh ở nhân gian vẫn mơ ngày full moon níu gốc đa mà trèo lên hôn má chị Hằng. Con cá vẩy đuôi rẽ nước mở đường bay siêu thực. Anh nửa tỉnh nửa mê nhìn con cá lội mà ngỡ mình chìm đuối đắm vào tranh… Ngày full moon tháng … Đọc tiếp Ngỡ mình chìm đuối trong tranh…

Giấc mơ “Ðỉnh Lửa”

  Tháng tư, cánh cửa ký ức lại mở. Từ lâu, tôi biết những gì tôi mong chờ đều bặt tin, nhưng tôi luôn nhìn về hướng cánh cửa. Ký ức tôi đã nuôi sống gì ở phía ngoài cánh cửa, ký ức tôi đã yêu gì khi ngoài kia thấp thoáng bóng Sài Gòn tự do màu lục. Tôi đã nuôi sống và yêu hy … Đọc tiếp Giấc mơ “Ðỉnh Lửa”

Uyên Nguyên: Có thật mình thôi, hết… lênh đênh!

… còn thấy trong màu biển xanh của tranh Ann Phong 1. Con tàu xoay hướng nào, cũng đi vào sóng. Từ cao, những vật dụng trên tàu nằm chênh vênh, chực rơi vào vùng xanh của biển. Xanh xao những gương mặt người tái nhợt. Con tàu lầm lì, trong khung vẽ giới hạn không thấy hết vùng mênh mông, nhưng khiến người xem ngột ngạt, muốn … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Có thật mình thôi, hết… lênh đênh!

Uyên Nguyên: Tiếng sét của tĩnh lặng vô ngôn…

Xem tranh thiền tính của họa sĩ Duy Thanh Người họa sĩ, có thể, chẳng bao giờ hiền lành, trong tranh! Những nét chấm phá của ông, qua một loạt tranh thiền tính mà riêng tôi rất thích, có những bức thật dữ dội. Cái dữ dội của một Tiếng Sét tĩnh lặng vô ngôn, được nhắc tới trong Huyền Thoại Duy Ma Cật. Hôm chị Hạnh … Đọc tiếp Uyên Nguyên: Tiếng sét của tĩnh lặng vô ngôn…