Ðường đi phía trước ngắn, lùi hơn…

  Bố đã thấy được rồi đường đi phía trước ngắn, lùi hơn sau lưng còn lại mấy tuổi nhìn các con đắp đổi lớn thêm. Bố đã hiểu được rồi phút trùng phùng chắc gì vui!? cứ để con bước vào ngày mới đẹp, lạ trong muôn mắt người. Bố đã biết được rồi đất trời rất đỗi ung dung nằm yên chờ giờ tự … Đọc tiếp Ðường đi phía trước ngắn, lùi hơn…

Cho con ngày mai kia, lớn…

  Sẽ có một ngày con lớn lên để hiểu bố làm thơ vì không nói được gì Thế gian chật đầy âm thanh, tràn vào tai loài người cạn kiệt tình thâm, nứt nẻ tim. Rồi có một ngày con lớn lên sẽ hiểu thơ vừa ra đời, cũng chết ngạt vì thiếu dưỡng hơi Không gian quanh đây rần rật bóng dơi đen … Đọc tiếp Cho con ngày mai kia, lớn…

để em vui hết buổi Xuân Thì…

1. Em về vuốt mặt dùm tôi yên tâm tôi sẽ xa rời thế gian Em ơi thắp hộ nén nhang từ tâm em khấn, hồn tôi thác về. Về giữa bốn phía hư không nhìn quanh còn lại chút hờn giận xưa thì thôi trước lúc xa nhau đãi tôi tình nghĩa một chầu bạc vôi. Em ơi tôi đã chết rồi chỉ tội … Đọc tiếp để em vui hết buổi Xuân Thì…

giờ uyên nguyên mở cuộc ban đầu

Ôi, những hố rộng cuộc đời  sa chân nghiệt ngã  Những ngõ hẹp lòng người  bao dung cạn rồi (Những vết chùng – Thụy My)   1. Những lúc này là lúc nào chẳng hiểu bỗng vu vơ bật khóc hồn nhiên duyên cớ gì lúc vừa nhận biết đã vô biên và quá đỗi thiết tha… Chợt lúc này là lúc hiểu ra hết hơn bữa … Đọc tiếp giờ uyên nguyên mở cuộc ban đầu

Nếu một ngày em là núi…

1. Anh sẽ vào sâu trong núi Làm gã ẩn sĩ si tình ngồi khắc thơ lên ngực đá hương rừng trái trổ thơm lây. 2. trầm mặc im lặng núi rừng xa bóng chim gầy long lanh giữa lòng tay dấu mây nằm bên suối. Trăng vừa nhô đầu núi khuyết một lời tạ tình mặt úp vách lạnh căm anh mặc niệm ăn năn. … Đọc tiếp Nếu một ngày em là núi…

Em về báo hiệu chia, xa khác!

1. Em về trầm mặc nốt than (!) ngồi bên mà ngỡ xa xăm quá em thay người dáng lạ thay cả nụ cười dửng dưng ta. Em về lạnh rét bàn tay ta cầm có giữ hết sau này? chỉ nghe hừng hực dòng tủy nóng cháy rân ran chảy dọc sóng lưng. 2. Em về lơ đãng mắt nhìn ta ngồi đối diện … Đọc tiếp Em về báo hiệu chia, xa khác!

Ừ chợt hiểu đôi khi buồn, cũng đúng!

Thằng Sơn ốm thấy rõ, từ ngày lập gia đình! Được cái, gia đình nó hạnh phúc! … Buổi tối ba thằng tôi, Tâm và Sơn rủ nhau ra ngồi ở một quán cốc quen thuộc, trước khi Tâm trở về xứ xa.Vẫn những câu chuyện đã cũ, mới. Chuyện mới chen lẫn trong chuyện cũ, nói hoài e không hết! Cuộc đời là những chấm … Đọc tiếp Ừ chợt hiểu đôi khi buồn, cũng đúng!

Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

1. bỏ tôi quên giữa sân chùa đi quanh chợt thấy tuổi thưa thớt dần bỏ tôi bên gốc Bồ Ðề nhắc lại tôi từng nỗi đam mê bỏ tôi đường nét hoa văn khắc vào trong đá những băn khoăn bỏ tôi cùng chiều hoang vắng lác đác chim về đậu mái hiên bỏ tôi nhỏ bé trước dung nhan hiền ngoan em đứng … Đọc tiếp Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc (Bà Huyện Thanh Quan) Ngồi đọc thơ Trần Vấn Lệ, từng câu ngữ, nghĩa… buốt đau! Truyền thuyết quay lại buổi đầu. Sông Gianh đôi bờ chảy miết. Chảy siết, chẻ chiết phù sa, Bắc – Nam đâu sẽ là nhà? xẻ bầy con chim Quốc, bay suốt bờ bãi sơn hà, động lòng tiếng vọng “Quốc Quốc”. … Đọc tiếp Ðọc bài thơ mới của Trần Vấn Lệ

Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Đêm của đêm, của đêm sâu, thẳm Tận cùng tôi trùng khởi niềm đau. Đêm của tôi nửa đời tầm tích hồng nhan em ảo hóa địa đàng Đêm của tôi, một chỗ riêng ngồi lặng Nhịp thời gian hăm hở xây thành đắp mộ tôi, chôn dùm nỗi nhớ tôi mang theo dù tình em ảo hóa …   4, 2012     Featured image: … Đọc tiếp Ðêm của tôi một chỗ yên ngồi, lặng!

Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Trầm mình xuống ngọn sông buồn mừng vui chết rục giữa ruộng nương quê nhà! 1. Ðất chôn nhau bao cuộc cờ thay đổi hình hài này gió cuốn phôi pha nhìn ra bốn bề choang chang nắng lòa cả đôi ngươi thế trận người. 2. Em cứ đến rồi đi không từ giã câu uyên ương chỉ chuyện tình cờ ngày mai xuống phố nhìn xa lạ thuở … Đọc tiếp Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan

Ta về soi lòng cổ kim

1. Ta về soi lòng cổ kim người xưa nhung nhớ cũng, khùng điên giống mình ta về thọ án tử tình chờ giờ đại xá thình lình, em ban. Khuya về lất khất tỉnh say lần khân khản tiếng gọi mây xuống gần ngọn vàng mờ tỏ bâng khuâng lõm đêm lộng gió ngấn sầu thiên thu. Ðêm về ngõ vắng xa mù ngược ngang chỉ … Đọc tiếp Ta về soi lòng cổ kim

Trăm năm trắc ẩn những buồn/vui

Sinh Mẹ cho con phận làm người trăm năm trắc ẩn những buồn, vui ngày sinh đã báo giờ tận khổ hạnh phúc sao đành nứt nẻ, đau! Tử Bạn cho ta chút tình người trả vay chưa trọn, đã bùi ngùi xa về đây đứng điệu thật thà khuôn nằm vuông vức chợt, nhận ra mình! Vọng Em cho ta thêm, lại cuộc tình … Đọc tiếp Trăm năm trắc ẩn những buồn/vui

Nhân sinh như ngọn gió lùa

Buổi sáng mưa, hướng về nước Nhật can qua. Xanh xanh cỏ ngút xanh ngàn vườn sau bầy sẻ hót vang vang gió lộng bốn trời lên cơn nộ sao bỗng làm mưa chút đoạn đành! mưa trùng trùng mưa trắng bể dâu bầy se sẻ gục đầu thôi hót nữa sân vườn sau sỏi đá nhiệm mầu nằm im nghe tiếng mưa đau tự … Đọc tiếp Nhân sinh như ngọn gió lùa

Nặng lòng một mối tình phai

  Bạn chở ta đi một vòng nhắc lại ta từng nỗi long đong cõi lòng, ta đâu hiểu nên chắc gì, bạn hiểu hơn!? Bạn chở ta đi vòng nữa biết ngày sau còn có dài lâu để theo lũ bạn cùng đi tới ngây ngất cười, sau những lần đau! Bạn chở ta, rồi cũng cuối đường chia tay nhau lúc mặt trời hồng xoay lưng thấy từng … Đọc tiếp Nặng lòng một mối tình phai

Vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài…

Lễ Tiểu Tường, kính nhớ Sư-Huynh Phổ Hòa (tức Trưởng niên Hồng Liên Phan Cảnh Tuân)  1. Mới đó chừng đã, tận đường vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài thuở chưa đi hết, lòng đâu biết tận tuyệt cuối đường mấy người thương? 2. Than ôi! sao chưa kịp tỏ lòng nhau đã thấy bóng đổ trên tòa áo quan. 2012 Ảnh: Bóng Từ (by Nguyên Việt)   … Đọc tiếp Vẫy tay chào nhau, lệ ngấn dài…

Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

1. Thời gian như lửa thiêu cháy trên đầu ngọn tóc, bạc! Đất trời rộng thênh thang sải tay đời chật, hẹp! 2. Cuộc vui vá víu suy tàn thân thể từng giọt máu tan hắt hiu chiều vẳng tiếng Hạc băng băng vượt nhánh sông buồn bóng trắng lặng giữa mù sương viên sỏi lăn từ triền dốc khoáy động hồ gương âm ba … Đọc tiếp Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…