Vĩnh Hảo: Không Sợ Hãi

Từ năm 2001, đầu thế kỷ 21, ngôn ngữ truyền thông bắt đầu nhắc đến nhiều từ ngữ “khủng bố,” “chủ nghĩa khủng bố” (terror/terrorism). Đây không phải là từ ngữ mới, nhưng nó được nhấn mạnh và sử dụng nhiều sau sự kiện 11/9/2001, với tòa tháp đôi ở New York sụp đổ hoàn toàn do những chiếc phi cơ bị những kẻ khủng … Đọc tiếp Vĩnh Hảo: Không Sợ Hãi

Vĩnh Hảo: Nghĩ Về Phật Giáo Việt Nam

TỪ CHỐN LƯU ĐÀY NHÌN VỀ CHỐN TÙ ĐÀY Hơn mười năm trước, ông Hoàng Nguyên Nhuận có xuất bản một tác phẩm thuộc loại tùy bút, nhan đề “Từ Chốn Lưu Đày” ít ai biết đến, không phải vì tác phẩm không hay mà vì nó bị chìm lỉm trong cả núi những tác phẩm mang tính chất hoài niệm, hoài hương, nhớ nước … Đọc tiếp Vĩnh Hảo: Nghĩ Về Phật Giáo Việt Nam

Vĩnh Hảo – Trước Cơn Lửa Dữ

Khí hậu mùa hè cực nóng và khô dễ gây hỏa hoạn tại nhiều tiểu bang miền Tây Hoa Kỳ. Cả miền Nam và Bắc California năm nay bị cháy rừng liên tục mấy vụ từ cuối tháng 7 đến giữa tháng 8, thiêu rụi nhiều ngàn mẫu rừng và hàng trăm ngôi nhà. Đã có nhiều gia đình bị buộc phải di tản trước … Đọc tiếp Vĩnh Hảo – Trước Cơn Lửa Dữ

Vĩnh Hảo – Quê Cha, Ðất Mẹ

Từ nơi ấy chúng ta sinh ra. Từ nơi ấy, cha mẹ, ông bà chúng ta sinh ra. Nơi ấy, được gọi là quê cha (fatherland), là đất mẹ (motherland), là đất tổ, là tổ quốc, là quê hương (native land). Quê hương gắn liền với sinh mệnh, với dòng cảm thức và cảm xúc của chúng ta từ trong máu huyết. Quê hương được … Đọc tiếp Vĩnh Hảo – Quê Cha, Ðất Mẹ

Vĩnh Hảo – Lời ca của gã cùng tử

Nhà văn Vĩnh Hảo, chủ bút nguyệt san Chánh Pháp (ảnh: Uyên Nguyên) Dòng sông đen ngòm chảy quanh thành phố; lặng lờ trôi bên những lầu đài và những căn nhà tồi tàn xiêu vẹo; luồn dưới những cây cầu nhỏ bắc qua hai bờ rác rến. Ai người thức/ngủ bên sông. Đêm ngày lao xao tiếng nói, giọng cười, và đôi khi là tiếng … Đọc tiếp Vĩnh Hảo – Lời ca của gã cùng tử

Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

  “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn.” Cái mà mình luôn được an ủi và, càng về sau cảm nhận điều nầy quý báu vô cùng, là nhân duyên cho mình gặp được những bậc thầy giỏi, và bạn tốt. Nó là vốn liếng cả đời! Nhân Tâm Thường Ðịnh từ Sacramento về Little Saigon thăm, anh em gắn bó dài lâu lại có dịp ngồi … Đọc tiếp Trơ xương, còn trắng một bồ Hảo Tâm!

Văn hiền như người

  Vài năm trước, anh Ðinh Quát đi làm phóng sự xa ở Ðông Nam Á, khi về tặng cho một pho tượng ‘Chú Bé Phật.’ Mỗi lần nhìn, là nhớ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Vĩnh Hảo, đăng trong tác phẩm ‘Mẹ, Quê  hương và nước mắt,’ xuất bản 1989. Tác phẩm này, về sau được tái bản thêm hai lần nữa. Trong mẩu truyện … Đọc tiếp Văn hiền như người