Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…

1. Thời gian như lửa thiêu cháy trên đầu ngọn tóc, bạc! Đất trời rộng thênh thang sải tay đời chật, hẹp! 2. Cuộc vui vá víu suy tàn thân thể từng giọt máu tan hắt hiu chiều vẳng tiếng Hạc băng băng vượt nhánh sông buồn bóng trắng lặng giữa mù sương viên sỏi lăn từ triền dốc khoáy động hồ gương âm ba … Đọc tiếp Ngoái đầu nhớ lại bờ, xưa xa…