Trúng độc đắc!
Ở vào trường hợp này, nghĩa đen hay nghĩa bóng, tôi cho đều đúng cả.
Buổi chiều, trước giờ xổ lô Mega Miliion với số tiền thưởng đạt mức kỷ lục nước Mỹ: $640 triệu, thì K. text để báo cho tôi biết tin một chiếc xe van vừa leo lên lề đường, rồi nhào thẳng vào quán ‘cà phê sân vườn’ mà một tuần ba bốn buổi, anh em vẫn thường cù rủ ra ngồi ở đó.
Số là chiều hôm đó, Thiện Giao tất bật chuẩn bị để mai lên đường đi DC tham dự khóa training báo chí, nên nửa muốn cà-phê nửa muốn không, rồi cuối cùng không ai đi hết. Chứ nếu có, như lúc Thiện Giao biết được tin ở DC đã text về: ‘If we had a coffee there yesterday, how many funeral we have today?’
Ðoạn nói thêm: ‘Trúng tất cả bốn giải độc đắc, gồm G, T, L và K… hahaha’
Rõ là như Thiện Giao nói, trúng số độc đắc! Ông chủ quán ‘trúng độc đắc!’ Mà đám anh em chúng tôi cũng trúng độc đắc! Cái cách trúng số mỗi người cảm nhận riêng trong trường hợp rủi may này. Dù sao tai nạn không gây án mạng cho chủ, khách và cả tài xế.
*
Chẳng biết từ khi nào, thỉnh thoảng trong một vài trường hợp lộn ruột lúc lái xe trên đường Bolsa, tôi vẫn nghe câu ta thán của bà con đi đường, ‘đúng là dân Bolsa’, đại ý là cư dân mình ở đây lái ngầu. Nói trắng ra là ẩu!
Tôi cũng có người bạn ở tiểu bang xa về, mà hình như lần nào trao xe cho bạn chạy giữa cái phố Bolsa này là bị tai nạn, không nặng thì cũng nhè nhẹ như hai xe quệt quẹt nhau. Không hiểu người ở tiểu bang khác về lái yếu tay, hay câu nói trên thật!
Hay còn có một lý do khác nữa, là cư dân Bolsa mỗi lúc mỗi đông hơn trước, giao thông ùn tắt hay tai nạn là nguy cơ ở những giờ giao điểm, mà ở những giao lộ như Willow và con đường thị tứ rộng bề Bolsa, mấy ông City lại thiếu cái đèn xanh đèn đỏ, nó chắc hẳn phải có công dụng lớn hơn là mấy cái stop sign nho nhỏ ở góc đường.
Thử làm thống kê tạm, giữa hai giao lộ Moran và Bolsa với Willow và Bolsa, rõ là tai nạn ở Willow hơi bị nhiều!!!