Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan
Trầm mình xuống ngọn sông buồn mừng vui chết rục giữa ruộng nương quê nhà! 1. Ðất chôn nhau bao cuộc cờ thay đổi hình hài này gió cuốn phôi pha nhìn ra bốn bề choang chang nắng lòa cả đôi ngươi thế trận người. 2. Em cứ đến rồi đi không từ giã câu uyên ương chỉ chuyện tình cờ ngày mai xuống phố nhìn xa lạ thuở … Đọc tiếp Ừ, nỗi nhớ cũng hợp/tan