Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

1. bỏ tôi quên giữa sân chùa đi quanh chợt thấy tuổi thưa thớt dần bỏ tôi bên gốc Bồ Ðề nhắc lại tôi từng nỗi đam mê bỏ tôi đường nét hoa văn khắc vào trong đá những băn khoăn bỏ tôi cùng chiều hoang vắng lác đác chim về đậu mái hiên bỏ tôi nhỏ bé trước dung nhan hiền ngoan em đứng … Đọc tiếp Bỏ tôi quên, giữa sân chùa…

Chị đi rồi, mình anh, nỗi đau có hết!?

Viết cho chị… đã xa, và thay lời chia buồn cùng anh, 1. Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm. Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần. (Hai hàng me đường Gia Long, Nguyễn Tất Nhiên – 1973) Chỉ hai tuần trước, lúc ngồi ăn tối với anh, mình nghe anh nói: “Trông cho chị đi sớm…!” Dưới ngọn đèn vàng từ nóc nhà thả trũng … Đọc tiếp Chị đi rồi, mình anh, nỗi đau có hết!?