Buồn gọi tên suốt con đường xa

Gởi theo em, một đoạn đường xa…

Ðêm xanh chết non, tiếng ai hát dâng lên trời cao.
Sầu rơi vực sâu, nhịp chìm theo mấy cung đàn lơi.
Trăng thanh treo nghiêng, khung trời kia mây chùng gió Ðông,
Xa nghe hồn trăng, trên cao kia thổn thức niềm riêng.

Ðêm xanh chết non, buồn gọi tên suốt con đường xa.
Sao rơi mắt em, long lanh lệ sa hờn vì ai bắc cây cầu duyên
chưa thắm xuân mơ, đã tàn nhụy hoa xinh.

Ðêm nay nhìn trăng, trăng quyện theo bóng mây lửng lờ trôi,
nghiêng nghiêng đời theo, treo tình trên mấy cung nhịp reo.
Ai bên bờ kia, thả sao lên trời cao làm mưa.
Bay bay về đâu, tiếng đàn tôi đêm này héo hon.

Mặc Cốc, 5 tháng Giêng, 2013
UYÊN NGUYÊN

Một suy nghĩ 8 thoughts on “Buồn gọi tên suốt con đường xa

Gửi phản hồi cho BB Hủy trả lời

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.