Buồn gọi tên suốt con đường xa

Gởi theo em, một đoạn đường xa… Ðêm xanh chết non, tiếng ai hát dâng lên trời cao. Sầu rơi vực sâu, nhịp chìm theo mấy cung đàn lơi. Trăng thanh treo nghiêng, khung trời kia mây chùng gió Ðông, Xa nghe hồn trăng, trên cao kia thổn thức niềm riêng. Ðêm xanh chết non, buồn gọi tên suốt con đường xa. Sao rơi mắt em, long … Đọc tiếp Buồn gọi tên suốt con đường xa

Ngồi đếm năm tàn, happy new year…

Những người bạn, ngồi đếm năm tàn. Ðêm reo rắt tiếng nhạc, chìm trong bóng thời gian. ‘Mười, chín, tám, bảy… một, Happy New Year!’ Thời gian đếm ngược, mà niềm hy vọng trườn tới. Bằng hữu ngồi liên đêm, chờ hết năm và hẹn sẽ dài lâu… Ðêm New Year 2013, căn nhà kín gió thơm mùi gỗ mới, đêm lạnh ngoài trời, lạnh … Đọc tiếp Ngồi đếm năm tàn, happy new year…

Tự do hai tiếng ầu ơ, xứ người!

Ở đây đã lâu, mà hình như mình chẳng bao giờ thấy mặn mòi với cái không khí Tết Tây. Nhiều năm trước, một lần tình cờ theo đám bạn xuống phố countdown trong một quán bar của người bản xứ, chợt thấy mình lạc lỏng hơn. Hiểu ra, muôn sự tại tâm. Cho nên Tết Tây hay Tết Ta cũng đều như vậy. Lòng tan hoang như … Đọc tiếp Tự do hai tiếng ầu ơ, xứ người!